Những Mối Tình Trong Trại Cai Nghiện [FULL] - Part XIV
Đăng lúc: 11 thg 3, 2012
Đăng bởi: Đinh Công Thành
Đợi hoài, đợi hoài, cuối cùng thì cái bóng con nhỏ Mỹ Anh cũng hiện ra. Nét mặt con nhỏ vẫn lạnh băng băng, nhỏ cúi cái đầu xuống đi ra chỗ tôi, ngồi xuống cách tôi xa lắc. Giọng của nhỏ bữa nay nói chuyện với tôi hệt như nói chuyện với đám cắt cơn ra vậy:
- Em biết hết chuyện hôm qua rồi. Em cũng nói với chị Thư không có chuyện gì hết, em không có trách bả!
Tôi nghe vừa mừng mừng nhưng lại vừa ... nghi nghi nha. Không lẽ trong cuộc sống, luôn có quá trời sự ưu ái dành cho những người đẹp trai? Có điều, nhìn cái nét mặt con nhỏ thì không phải đơn giản vậy.
- Bữa qua anh nói gì với bả? Làm gì với bả?
Xong rồi nha. Nhỏ không đi trách nhỏ Thư, mà chuyển mục tiêu qua tôi luôn mới ngộ. Tôi gãi gãi đầu:
- Hôm qua Thư say quá, nói năng lung tung cả mà. Anh dìu nhỏ vô giường, dỗ vài câu thôi! Em hỏi nhỏ Minh bảo vệ thì biết mà!
Mắt nhỏ quắc lên nhìn tôi dữ tợn:
- Anh dìu hả? Sao anh không dám nói thiệt là anh bế bả đặt vô giường?
Thiệt tình, mấy con beo trường trại này toàn là thứ quỷ thôi mà. Dìu với bế đâu có khác gì nhau, tại sao tụi nó phải phân biệt tách bạch ra vậy chớ! Tôi làm mặt tỉnh, kêu:
- Em biết đó, hôm qua nhỏ say dữ lắm, đi đâu có nổi. Anh chỉ nghĩ làm sao đưa nhỏ vô giường cho lẹ thôi, còn dìu hay ẵm gì anh cũng không để ý!
Câu trả lời như vậy quá chuẩn luôn - tôi nghĩ vậy. Nhưng ánh mắt con nhỏ lại biến đổi - ngân ngấn nước, vừa giận dữ vừa ghen tuông. Tôi bắt đầu thấy chân ríu lại rồi nha.
- Anh hay quá ha. Anh quan tâm tới người ta dữ ha. Em cũng say vậy, nhưng ai đưa em vô giường?
Thôi xong. Bữa hôm qua con nhỏ bảo vệ lanh chanh phụ tôi đưa nhỏ Mỹ Anh vô chớ không phải tôi. Con nhỏ nghe tường thuật lại vụ đó, nó không nổi cơn ghen mới lạ. Tôi lắp bắp, tính giải thích câu gì đó mà nghĩ không ra được gì hợp lý hết trơn hết trọi. Con nhỏ ngó cái bộ dạng cà lăm của tôi, coi bộ càng uất ức:
- Em là bạn gái của anh nhưng anh không thèm lo, anh đi lo cho người khác trước. Anh ẵm người ta vô tới tận giường, còn em thì anh để cho nhỏ bảo vệ dìu vô. Anh coi vậy có được không?
Nước mắt con nhỏ bắt đầu chảy dài dài. Thiệt tình tôi thấy mình oan quá xá. Cái lúc nguy hiểm như vầy, lỡ giáp mặt quản lý là nguyên 3 đứa lĩnh trọn luôn, thời gian đâu mà phân biệt nhỏ nào với nhỏ nào. Tôi chống chế:
- Tối qua đông người coi như vậy, lại nguy hiểm nữa, anh thiệt tình cũng không có tâm trí mà để ý tới mấy chuyện đó mà Mỹ Anh...
Ngày này là ngày gì mà tôi nói ra câu nào cũng bị hố hết trơn hết trọi. Con nhỏ nghe xong, mím chặt môi lại, gằn giọng:
- Ừ ha, anh không có tâm trí để ý tới tôi, bởi anh còn bận ôm với an ủi bả cơ mà! Cái gì mà "em vô giường đi, lát anh vô" phải không?
Tôi muốn có trong tay một khẩu Shotgun quá xá, để lao vô phòng xả đạn điên cuồng vô mấy con beo trời đánh. Thứ gái gì đâu vừa xấu người vừa xấu nết, tả cho con nhỏ cũng tả tận tình tới từng chi tiết mới ác thiệt là ác. Nhưng tình thế hiện tại chỉ cho phép tôi gượng gạo mà giải thích:
- Nhỏ say quá, anh mà không nói vậy chắc nhỏ quậy tưng lên đó em!
Con nhỏ không thèm đáp lời, bưng cái mặt khóc. Giọng nghèn nghẹt vọng ra từ kẽ tay:
- Anh khỏi phải giải thích nữa. Bả mới vô mâm mấy bữa, anh đã không thèm để ý gì tới em. Em bị say, anh cũng mặc cho người khác dìu em. Vô trong phòng, bao nhiêu đứa nó dòm như vậy, anh cũng thản nhiên ôm ấp bả, hứa hẹn với bả, chẳng để ý gì tới mặt mũi của em... Em... em...
Tiếng "Em" của con nhỏ cà lăm cà lăm một hồi, tôi chưa nghĩ ra nó tính nói "em" làm sao hết trơn hết trọi. Đang đoán tới đoán lui thì nhỏ nhìn thẳng vô tôi, làm cái mặt hết sức quyết đoán, nói rành rọt:
- Em không muốn nhìn mặt anh nữa!
Tiếng sét trong vườn hoang à nha! Tôi sững người. Không nghĩ con nhỏ luôn thương mình, luôn yêu mình không điều kiện lại có thể nói ra cái ngôn từ lạnh lùng tới cỡ vậy. Đầu tôi nóng bừng. Một cảm giác hẫng hụt trào lên. Cả một cơn bực tức hiếm thấy cũng từ từ bốc hỏa lên đầu. Tính tôi trước giờ hiền, nhưng bù lại tôi cục súc một cây. Cái vụ này rõ ràng tôi đâu có sai gì trời! Sao con nhỏ này cứ ép tôi quá đáng vậy! Gương mặt tôi lạnh lùng hẳn đi:
- Em nói thiệt không Mỹ Anh? Vụ này không có đem ra giỡn được nha!
Con nhỏ nghinh lên, bộ dạng nó cũng muốn phát hỏa giống tôi:
- Em nói thiệt đó! Anh cặp với bả đi, anh thích bả mà. Em rút lui!
Con nhỏ tính dợm người đứng dậy thiệt nha. Tôi nghe một chút lo sợ khó tả, và quá trời bực dọc. Tôi nắm áo nhỏ lại, đôi mắt chiếu thẳng vô mặt nhỏ, gằn giọng:
- Em không tin anh chút xíu nào phải không?
Nhỏ vùng vẫy mạnh, la:
- Em không tin anh!
Đầu tôi dễ chừng muốn nứt ra một lỗ để xì bớt khói lắm. Thái độ ngang ngạnh bất thường của con nhỏ khiến tôi nóng tới điên người. Có điều, tôi thấy mình có một phần chân truyền bản lãnh của lão Ngọc, đó là càng nóng nảy tôi lại càng lạnh lùng. Tôi cúi xuống dưới chân, rút một viên gạch chỉ kè vườn hoa cầm trên tay, hỏi lại:
- Em không tin anh hả?
Không cần đợi con nhỏ trả lời, mặc cho gương mặt hiện rõ vẻ hoảng hốt của con nhỏ, tôi dang tay đập thật mạnh viên gạch vô... trán mình. Thiệt tình tôi lúc đó muốn đập cả con nhỏ luôn, nhưng như vậy tôi thấy đau lòng quá xá. Thôi thì đập đại vô cái đầu mình, đằng nào thì tôi cũng điên lên muốn đập nguyên cái búa vô đầu cho hả bực. Nghe "chát" một tiếng, cái đầu tôi ong ong, trên tóc đã thấy ươn ướt. Sắc mặt con nhỏ tái nhợt đi, tôi nhìn mà cảm thấy cũng hài lòng quá xá. Gằn giọng hỏi thêm con nhỏ một tiếng nữa:
- Em vẫn không tin anh hả?
Cái câu đó giống như thần chú của tụi đạo sỹ à nha. Dứt lời, viên gạch lại tự đập thẳng xuống đầu tôi một cái đau thấy ớn. Cảm giác nguyên một đường dài trên đầu tét ra, viên gạch vỡ thành hai mảnh bay tuột khỏi tay. Tôi nghe trước mắt hoa bướm bắt đầu mở hội, tai ù đi. Chỉ nghe con nhỏ la lên thảm thiết:
- Em tin rồi, em tin rồi mà. Trời ơi máu quá trời kìa, anh Ngọc ơi!
"Sao nó không tin sớm hơn hả trời?" Tôi chỉ nghĩ được đúng như vậy, trước khi... xỉu lại trận!
Đau thiệt chứ không có đau giỡn à nha. Tôi tính kêu vậy. Nghe dưới lưng êm êm, mùi không khí phảng phất mùi thuốc sát trùng, tôi biết mình đang nằm trong phòng y tế. Trên đầu bó nguyên một tảng lù lù, nhức thấy ớn. Người cũng nóng hầm hập, chân tay bải hoải.
Hé cái mắt ra, thấy một cái bóng loắt choắt đang chắp tay sau đít, đi đi lại lại trong phòng. Học viên bình thường không có bệnh tật gì sức mấy được vô trỏng. Chỉ có lão quỷ già chứ không ai khác. Lão quỷ chép chép cái miệng, than:
- Thằng nhóc này coi bộ vậy mà yếu xìu. Đập có mỗi viên gạch vô cũng xỉu. Vô dụng thiệt!
Uất ức à nha. Thấy lão đi đi lại lại coi bộ sốt ruột, tôi còn tưởng lão có ý tốt quan tâm tới tôi chớ! Tính vùng dậy hét: "Ông thử cầm gạch đập vô đầu coi có xỉu không", chợt nhớ lão này đâm lộn còn không gục, nói gì ba vụ gạch đá tầm bậy, đành ỉu xìu bỏ cuộc. Lại nghe bà bác sỹ nhẹ nhàng:
- Ngọc đừng nói vậy. Vết thương thằng nhỏ cũng lớn đó, mà còn đang sợ bị nhiễm trùng. Nãy giờ nó sốt cao quá trời!
Lão già dịch lại tặc lưỡi:
- Ba cái vết này ngang muỗi chích mà lớn nỗi gì? Sao thằng quỷ này nằm hoài vậy, liệu ... có chết không bác sỹ?
Tôi nghe tức cành hông, la:
- Anh nói cái gì đó anh Ngọc!
Lão quỷ quay đầu lại, cười nhe, coi bộ chẳng mắc cỡ gì hết ráo:
- May quá, cuối cùng mày cũng dậy rồi. Tao mừng quá trời mừng luôn!
Cơn giận trong lòng tôi cũng nguội bớt đi chút xíu. Ít ra cũng phải nói được một câu như vậy chớ. Lão thấy nét mặt tôi dịu đi, tỉnh khô nói tiếp:
- 2 con beo của mày làm phiền tao muốn bể cái đầu luôn, mày tỉnh lại thì đỡ cho tao quá!
Chẳng thèm để ý tới nét mặt chưng hửng của tôi, lão xoay lưng lại nghênh ngang đi thẳng ra ngoài cửa, la:
- Thằng quỷ đó tỉnh rồi đó, khóc lóc cái gì nữa! Nó đang tập thể hình ở trỏng đó!
2 gương mặt sũng nước lò dò thò vô buồng y tế. Cái giọng nhão nhoẹt của con nhỏ Mỹ Anh vang lên:
- Con vô một chút xíu được không cô?
Bả thấy cái mặt của nó tội nghiệp quá hay sao đó nên cũng đành gật đầu. Ưu đãi đặc biệt đó nha. Con nhỏ len lén đi vô cạnh tôi, cái mặt cúi gằm, mãi mới lí nhí được một câu:
- Anh có đau không?
Tính kêu con nhỏ thử cầm viên gạch táng vô đầu coi cái cảm giác nó thế nào, nhưng nhìn mặt nhỏ tội nghiệp quá tôi nói không nổi. Tôi hơi nhỏm dậy, nghe cái đầu đau muốn kêu trời luôn nhưng vẫn phải cố ráng nở một nụ cười:
- Không có đau bằng lúc em kêu bỏ anh đâu!
Mặt con nhỏ thoáng đỏ lên, cái tay nắm vô tay tôi:
- Em bực lên em nói vậy mà, bộ anh tin thiệt hả!
Tôi thở dài. Giờ này không đóng phim tình cảm lãng mạn cho nhỏ xem thì còn đợi lúc nào nữa. Tôi nhìn vô mắt nhỏ, ánh mắt chân thành tới tột đỉnh:
- Anh không biết thiệt hay không, nhưng anh chỉ biết bằng giá nào cũng không được để mất em!
Con nhỏ trúng đòn hiểm, quỵ liền. Nhỏ gục đầu vô ngực tôi thút thít khóc:
- Lần sau anh không có được làm vậy nghe anh. Làm vậy em cũng không chịu nổi đâu!
Tôi nở trong lòng một nụ cười khoái trá. Ít ra cái giá tôi trả đó cũng mua được một thứ đâu có tệ. Nhỏ Thư cũng đang đứng khép nép ở ngoài, đôi mắt nhìn vô trong, nửa lo lắng, nửa như ghen tị. Lại thở dài. Thiệt tình, có một con beo đã muốn bể đầu, có tới 2 con nữa, tôi cũng không biết cuộc sống của tôi mai mốt ra sao!
Phòng y tế của trại có duy nhất 2 cái giường bênh, nhưng chẳng mấy khi có người nằm. Trường hợp nặng chút thì chuyển viện, nhẹ hơn thì tụi nó uống thuốc xong xin ra ngoài liền chớ nằm ở đó làm gì, buồn thúi ruột. Tôi là trường hợp đặc biệt: nhẹ không ra nhẹ, nặng cũng không ra nặng. Chuyển viện không cho, về phòng cũng không cho nốt. Bởi vậy đành nghiến răng nằm thêm ở cái phòng y tế buồn tới nhức đầu đó vài bữa.
Cái phòng đó có duy nhất 1 cái tivi, tối ngày mở mấy cái chương trình cải lương ca nhạc tầm bậy tầm bạ theo sở thích của từng bác sỹ trực một. Mà cái trại này bác sỹ nào cũng già như quả cà, khó đăm đăm, nói chuyện nửa câu muốn hết chuyện. Duy nhất có một bà hôm tôi vô đầu tiên tương đối dễ chịu. Con nhỏ Mỹ Anh tối ngày căn đúng ca trực của bả, mon men tới xin vô thăm. Lần nào bả cũng gật đầu cái rụp.
Ngoài cái vụ xin thăm nuôi bất chợt đó, còn có một đường khác dễ hơn: mang cơm tới cho tôi ăn. Bác sỹ không đời nào đi ra căng tin bưng bo về cho tôi hết, nên toàn nhỏ Mỹ Anh làm. Con nhỏ bữa nào cũng lóc chóc đi lấy cơm thiệt sớm, ngồi coi tôi ăn trong y tế tới khi ăn xong mới chịu cầm cái bo không về. Kêu nhỏ đi ăn, lát qua dọn nhưng con nhỏ nhất định không có chịu. Đám bác sỹ mà đồng ý, dám nhỏ cầm 2 bo cơm vô ngồi ăn với tôi ở trỏng lắm.
Ngày thứ 3, tôi nghe trong người đỡ nhiều, chỉ còn sốt nhẹ, tính kêu xin về phòng nhưng lão bác sỹ già khọm già nhất định không chịu, kêu theo dõi nốt một ngày. Đang bực bội tính cầm cổ lão vặn ra thì nghe tiếng cửa mở. Chắc lại con nhỏ Mỹ Anh mang cơm tới - tôi đoán vậy. Nhưng lần này, người đang lúi húi bưng cơm vô lại là ... con nhỏ Thư.
Thấy con nhỏ bữa nay mặt mũi coi bộ tươi tỉnh hơn hôm đòi ra mâm nhiều. Nhỏ make up nhẹ nhàng, mái tóc kiểu tomboy còn hơi ướt, bưng bo cơm đầy tú hụ, nhẹ nhàng lách vô. Lão bác sỹ càm ràm:
- Mỗi hôm một con nhỏ bưng cơm, mày đòi ra ngoài làm chi nữa!
Thiệt tình, lão hỏi một câu làm tôi buồn không để đâu cho hết. Bác sỹ trước hết phải có IQ cao chứ! Ra ngoài chơi với 2 con nhỏ không sướng hơn nằm một chỗ đợi tới giờ cơm mới được gặp sao! Thiệt tình, suy nghĩ chẳng có sâu xa chút nào hết, hèn chi có bằng bác sỹ mà phải vô cái trại nhỏ xíu này làm. Đang còn nghe bực bội, con nhỏ đã bước tới trước mặt tôi, kéo ghế ngồi xuống, nhẹ nhàng kêu:
- Anh ăn cơm đi nè, chắc chiều là về thôi mà!
Mắt con nhỏ nhìn tôi chăm chú, đầy một vẻ dịu dàng. Tôi cũng hơi bất ngờ với ánh mắt lúc đó của con nhỏ, nhưng chỉ cười trừ, lấy cái muỗng xúc cơm ăn. Thấy nhỏ vẫn ngồi im, tôi kêu:
- Em về ăn cơm đi Thư, lát qua lấy bo cũng được mà!
Nhỏ hơi ấp úng, rồi đỏ mặt:
- Em ăn cơm rồi mà!
Con nhỏ này lại xạo. Mới tới giờ cơm, đám học viên còn lục tục kêu nhau đi ăn mà sao nó ăn lúc nào lẹ dữ vậy trời. Nhưng thôi kệ, có nhỏ ngồi kế ăn cơm cũng thấy vô hơn. Nghĩ cái cảnh ăn cơm cùng lão bác sỹ già khọm kia muốn ói tại chỗ luôn chứ ăn gì nổi! Nghĩ vậy, tôi hăm hở xúc cơm ăn tiếp.
Con nhỏ chống tay vô cằm, nhìn tôi chăm chú như kiểu người ta đi sở thú nhìn con khỉ vậy. Hơi nhột à nha. Tính kêu nhỏ bộ em chưa thấy ai đẹp trai cỡ anh hay sao mà nhòm dữ vậy, con nhỏ đã lanh chanh hỏi trước:
- Sao bữa hôm đó anh liều quá vậy! Em với nhỏ Mỹ Anh sợ hết hồn luôn, may anh Ngọc ảnh xuống kịp đó!
Tôi nghe cũng hơi quê, lại cười trừ. Nhỏ lại hạ giọng, âm điệu có vẻ hơi ghen tị:
- Anh đối với nhỏ Mỹ Anh hết lòng ghê luôn, thiệt tình em không có dám nghĩ tới luôn!
Con lạy bà, bà nào cũng đòi nhiệt tình như vậy chắc tôi trốn trại luôn quá! Tính nói với nhỏ như vậy, nhưng nhìn cái gương mặt nhỏ lúc đó vừa thoáng ngượng ngùng, vừa thoáng một thứ ghen tị rất đàn bà, nhìn dễ thương lạ lùng. Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, tôi chống cái muỗng xuống bo cơm, làm bộ trầm ngâm một lúc, kêu nhỏ:
- Em mà bỏ mâm, dám anh cũng làm như vậy luôn đó!
Thiệt tình giờ tôi đã hiểu tại sao cái đám đàn bà con gái lại mê phim Hàn Quốc như điếu đổ. Tại vì cái đám đó chuyên nói những câu trên trời dưới biển nghe lãng mạn một cây, mà ác một cái tụi đàn bà tin hết trơn hết trọi. Con nhỏ này cũng vậy. Nhỏ sững người hồi lâu, gương mặt đỏ lên, lí nhí:
- Em không có để anh làm như vậy!
Ngó cái bộ dạng mắc cỡ của nhỏ, tôi vừa vui vui vừa thấy ... lo lo. Tự dưng buột miệng ra một câu lãng nhách nhưng nhỏ tin mới sợ! Nhưng lỡ rồi, có hối hận cũng là quá muộn màng. Thở dài một cái, tính cúi xuống ăn tiếp, lại nghe lão bác sỹ già làu bàu:
- Ăn lẹ lên đi, tán chuyện hoài!
Bực à nha. Tôi ăn mắc mớ gì tới lão, không muốn nhìn tôi ăn thì kí giấy cho tôi ra ngoài, tôi đâu muốn ở trong cái phòng y tế này làm gì cơ chứ! Đang tính ăn cho lẹ, nghe lão nói vậy tôi rà rà từng hạt một bỏ vô mồm. Lão bác sỹ cáu sườn, la:
- Càng nói càng chống đối, phải không?
Tôi nhún nhún vai:
- Người bịnh làm sao ăn nhanh được chú ơi!
Con nhỏ Thư cười khúc khích. Rồi không để ông bác sỹ già nổi nóng thêm, nhỏ dịu dàng kêu:
- Thôi được rồi, để em đút cho anh nha!
Mặc kệ gương mặt sững sờ vì sung sướng của tôi, nhỏ cầm lấy cái muỗng, xúc cơm đút cho tôi từng muỗng một. Lão bác sỹ già lại la chói lói:
- Làm cái gì đó, thằng đó khỏe như trâu sao phải đút!
Tôi nuốt lẹ miếng cơm, đá mắt về phía lão, thủng thẳng:
- Khỏe như trâu sao không cho tui về, bắt nằm đây làm chi!
Lão bác sỹ già á khẩu, im re. Tôi khoái trá ngó lão, ăn cơm con nhỏ đút. Cơm trại mà sao bữa nay ngon kì lạ!
__________________
Cái vụ để ghệ đút cơm, lại còn ghệ xinh đút hẳn hoi trong phòng y tế coi bộ có tác dụng trông thấy. Ngay chiều, lão bác sỹ kí rẹt rẹt lên cuốn sổ, tống tôi ra khỏi phòng. Hên ghê. Hít một hơi không khí trong lành vô buồng phổi, tôi lon ton xuống căng tin uống cafe. Nằm riết trong cái không khí toàn mùi thuốc sát trùng, không bệnh cũng thành bệnh luôn đó!
Quỷ già đang ngồi co giò chơi cờ tướng, cái mặt tập trung thấy ghét. 3 hôm tôi nằm trại, lão lượn lờ quanh được 2 lần, 1 lần hỏi còn thuốc lá không, lần thứ 2 hỏi ... còn sống không? Thiệt tình thứ du đãng gì đâu! Có điều, ra ngoài nhìn thấy lão vẫn vui vẻ như vậy, tôi cũng thấy mừng. Tưởng không có tôi lão buồn tới treo cổ tự sát chớ!
Lò dò bước ra chỗ lão. Đám lu xu bu nịnh nọt thấy vậy lui ra, chừa cho tôi một chỗ ngay kế lão. Lão này làm cái gì cũng có nguyên đám bâu theo như ruồi, từ tập tạ cho tới đánh cờ. Làm như ngồi kế lão cũng được hưởng một chút số má hay sao đó! Tôi mò tay vô túi lão, móc điếu thuốc. Lão quỷ già ngẩng đầu lên, gắt:
- Thằng quỷ, làm tao hết hồn! Ủa mày ra rồi hả?
Hay thiệt, mắng một câu rồi mới nhận ra em út lành bệnh. Tôi cũng nản với lão già, chả thèm nói gì, châm lửa đốt điếu thuốc. Ngó quanh quất một hồi, sao con nhỏ Mỹ Anh với con nhỏ Thư bữa nay làm biếng uống cafe luôn, không thấy nhỏ nào ló mặt dưới căng tin. Tôi khều khều lão già:
- Nhỏ Thư với nhỏ Mỹ Anh đâu rồi anh già?
Lão già bực bội:
- Bộ mày trả tiền tao nuôi beo hay sao tối ngày hỏi tao?
Ai sợ lão bực chứ tôi không có sợ chút xíu nào hết. Tôi tỉnh bơ hỏi tiếp:
- Thì mới ra em mới kiếm anh hỏi chớ! Tụi nó đi đâu vậy?
Lão cũng thua tôi luôn, càu nhàu:
- Một con trong chuồng, một con ngoài đời!
Cái gì mà ngoài đời? Lão già này giỡn mặt tôi hả, hay đang mải đánh cờ trả lời lộn? Ngó cái mặt đờ đẫn của tôi, lão xua xua tay:
- Nhỏ Mỹ Anh về phép rồi, mày biến đi đừng làm phiền tao. Có chuyện gì kiếm con beo sơ cua của mày mà hỏi!
Tôi chả thèm làm phiền lão nữa, chạy biến đi kiếm nhỏ Thư. Sao lại có cái vụ về phép đột ngột như vầy chứ!
Cái trại tôi ở có cho nghỉ phép, đa số trại nào cũng vậy hết, tuy nhiên nếu ở trại khác dựa trên thành tích lao động và học tập tốt, trại tôi chỉ cần ... đút tiền vô là về hết. Kể cả có đang nằm buồng kỷ luật, nhà lên đấm vào mồm đám quản lý trại ít tiền là trở thành học viên gương mẫu, đủ điều kiện để về phép chơi cùng gia đình. Nhưng vụ này thường cũng khá lâu lắc, phải mất cỡ 1 tuần mới xong, mà kì lạ nhất là con nhỏ cũng chẳng biết gì về cái kì nghỉ phép này thì phải. Nếu như nhỏ biết, chẳng có lí do gì để nhỏ giấu tôi!
Nhỏ Thư đang hí hoáy làm gì đó trong phòng, nghe tôi kêu ngoài cửa lon ton chạy ra. Nghển cổ ngó vô phòng, thấy trên giường con nhỏ Mỹ Anh vẫn còn nguyên đống đồ đạc, tôi mới tạm yên tâm. Không thấy đám đồ đạc, nghĩa là con nhỏ về hẳn luôn - mà nếu vậy chắc tôi điên cuồng đập tan cái trung tâm này ra mà trốn về lắm. Hoặc nếu không có sức làm cái vụ đó, chắc tôi cũng ráng nuốt lưỡi lam vô mà chuyển viện, đặng về đời kiếm con nhỏ!
Nhỏ Thư ngó tôi, đôi mắt có vẻ vui vui. Nhỏ chạy ra ngồi kế tôi, vừa lấy tay vuốt vuốt mái tóc ngắn của mình vừa hỏi:
- Anh kiếm em hỏi chuyện nhỏ Mỹ Anh hả?
Tôi gật gật đầu. Cũng hơi mắc cỡ chút xíu, bởi hồi trưa vừa thân mật với nhỏ xong, giờ lại đi kiếm nhỏ hỏi chuyện về ... con ghệ khác. Nhưng nhỏ tỏ ra như không có gì, cười cười trả lời:
- Sớm nay thấy kêu nhỏ ra ngoài quản lý, em tưởng nhỏ nghe điện thoại, ai dè đi hồi lâu không thấy về, cũng không thấy dọn đồ luôn. Mãi sau mấy người bảo vệ mới kêu gia đình nhỏ tới đón đi phép. Không biết có chuyện gì mà gấp ghê anh ha!
Tôi nghe buồn buồn. Tính ra ngoài là kiếm nhỏ ngay, ai dè lại không gặp được. Đi phép ở trại này nhiều lắm là 5-7 ngày, cũng không phải là lâu, nhưng tôi vẫn cảm thấy quãng thời gian không có nhỏ như vậy cũng là đã quá dài. Nhỏ Thư thấy gương mặt tôi buồn buồn, kéo tay kêu:
- Nhỏ về chắc có việc mà anh, hơn nữa được về chơi với gia đình chắc nhỏ cũng vui đó. Em muốn còn không được nè! Mình đi xuống uống cafe đi anh.
Tôi cũng thở dài một cái, đứng dậy đi theo nhỏ. Dù sao, mấy ngày thiếu nhỏ Mỹ Anh, bên tôi vẫn còn có con nhỏ Thư, cũng đỡ ha!
Có điều, tính là tính vậy, còn thực tế xảy ra lại chẳng giống những gì tôi đoán một chút xíu nào...
Mấy tháng trời ở cạnh nhỏ Mỹ Anh trong trại, nhỏ giống như đã trở thành một phần cuộc sống của tôi vậy. Tôi đi đâu cũng thấy dáng hình của nhỏ hết trơn. Xuống uống cafe, lại nhớ cái miệng xinh xắn của nhỏ há ra, đợi tôi đút sữa chua. Xuống bới cơm, lại nhớ cái tay nhỏ lúc nào cũng tranh bới dùm tôi. Ra ghế đá ngồi, nhớ cái tay của nhỏ mân mê lỗ tai tôi. Buồn bã ra sân coi tụi nó đá banh, lại nhớ cái miệng của nhỏ lóc chóc tán chuyện cùng tôi. Tôi cứ lang thang vật vờ như cái bóng đi khắp trại. Nhỏ Thư thấy tôi buồn, nhỏ biết, nhỏ cũng ráng làm tôi vui nhưng càng ở gần nhỏ, tôi càng nhớ con nhỏ Mỹ Anh hơn. Thiệt tình, lúc đầu tôi ngỡ mình cũng có chút tình cảm với nhỏ Thư, không dè tới khi nhỏ Mỹ Anh đi, tôi mới hiểu nhỏ đã mang theo cả trái tim tôi...
Du đãng già thấy cái mặt tôi buồn thỉu buồn thiu, coi bộ cũng không muốn chọc. Chỉ thi thoảng càm ràm:
- Mày khùng dữ dội, con nhỏ đi có mấy hôm mà bày đặt bỏ bo. Nó về chắc mày trốn trại luôn hả?
Tôi kệ xác lão. Du đãng già dịch làm sao hiểu nổi tâm trạng của kẻ đang yêu? Tôi bắt chước lão, tối ngày ôm cuốn truyện, tới bữa cũng xuống đút vô miệng vài thìa cho lão đỡ kêu ca, rồi lại bỏ lên phòng. Riết như vậy mấy ngày, tôi ốm như thằng mới cắt cơn ra vậy. Nhỏ Thư coi bộ lo lắng, nhưng nhỏ thấy tôi như vậy chỉ lặng im ngồi kế bên cạnh mỗi lúc tôi ăn, ép tôi ăn thêm vài thứ đồ lặt vặt. Thấy nhỏ quan tâm mình như vậy, tôi cũng ráng ăn cho nhỏ vui lòng, dù chẳng thấy ngon lành gì hết trơn hết trọi.
Đi quanh trại mãi cũng chán thí mồ. Tôi lượn lên giáo vụ chút, coi có tin tức gì của con nhỏ hay không. Ông thầy Bảo ngó thấy cái mặt tôi, la:
- Sao mày ốm dữ vậy Long? Bịnh hả?
Tôi gật gật. Bịnh quá đi chứ. Thiệt tình cái nỗi khổ khi thiếu con nhỏ chẳng khác gì một cơn bệnh nặng. Tôi gục đầu vô bàn cái bộp, lè nhè hỏi ông thầy:
- Mấy ngày nữa con nhỏ Mỹ Anh về hả thầy?
Ổng ngẫm nghĩ một chút, kêu:
- Chắc tầm 2-3 ngày nữa. Để con nhỏ đi chơi cho thoải mái, sao vắng nó mày cứ vật vờ như thằng nghiện đói thuốc vậy Long?
Tôi gục gặc đầu:
- Em nghiện con nhỏ mà thầy!
Ông thầy bĩu môi, chẳng lý gì tới tôi nữa, quăng bao thuốc lên bàn coi tivi. Tôi lượm bao thuốc, châm một điếu nhả khói mù trời. Đang nằm phiêu theo làn khói, bà giáo vụ già ngó cái đầu ra, gọi:
- Long hả? Vô đây con!
Chuyện gì nữa đây trời! Tôi mệt mỏi lê chân vô phòng trong. Quá trời giấy tờ bút màu luôn, chắc lại có vụ báo tường nữa. Bả nhìn cái mặt ủ rũ của tôi, động viên:
- Đàn ông con trai gì mà yếu đuối quá trời. Con nhỏ nó đi có vài bữa sao con nhìn như cái xác vầy hả Long?
Tôi ngó bả chằm chặp. Bả không biết gì về cái thứ gọi là tâm bệnh hết trơn hết trọi. Bà làm bộ như không thấy, kéo cái tay la:
- Ngồi vẽ dùm cô mấy bức minh họa đi. Sắp sinh nhật trường đó con!
Thiệt tình, bả bỗ bã và gần gũi như kiểu người trong nhà như vầy, tôi từ chối không có nổi. Mà chỉ mình bả thôi nha, tâm trạng tôi lúc này đố có ai nhờ vả được gì. Du đãng già lên cơn nghiền kẹo còn phải tự lóc cóc xuống mua, nói gì tới ai! Tôi uể oải cầm lấy cây viết màu, tô tô một hồi, ra ngay chóc cái bóng dáng con nhỏ. Bả thở dài, sờ sờ lên trán. Bộ tôi giống thằng bị sốt lắm hay sao trời!
Tôi nằm ngay đơ lên bàn giáo vụ, kệ bả muốn nghĩ gì thì nghĩ. Vô cái phòng này, tôi lại càng thấy nhớ nhỏ da diết hơn. Dù sao, đây cũng là cái phòng kỷ niệm không thể quên được của tụi tôi. Lần đầu tiên đụng chạm...
Đang còn nằm mải miết với những suy nghĩ lộn bậy trong đầu, đã nghe tiếng bước chân chầm chậm đi tới. Là ai tôi cũng mặc kệ, giờ tôi chẳng thiết quan tâm tới cái gì trên đời hết. Nhưng cái bước chân nhẹ nhàng đó đang tiến lại gần tôi, cái mùi dầu thơm quen thuộc của nhỏ Thư xộc vô cánh mũi tôi. Bàn tay nhỏ đặt khẽ lên vai tôi, nắm nhè nhẹ. Tôi quay đầu lại. Nhỏ Thư đang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng và trìu mến hơn khi nào hết. Giọng nhỏ nhẹ nhàng:
- Anh là người kì lạ nhất mà em biết đó Long.
Tôi cười gượng, cũng không hiểu sao nhỏ nói với mình những điều đó để làm gì. Cũng chẳng hỏi tại sao con nhỏ lại nói tôi là kì lạ. Nhỏ mỉm cười, bàn tay rất tự nhiên đưa lên vuốt má tôi:
- Thấy anh như vầy, em càng yêu anh hơn!
Nghe câu này, dù đang hấp hối cũng phải nhảy bật dậy đó nha. Nhỏ nhìn vô khuôn mặt sửng sốt của tôi, ánh mắt trở nên xa xăm:
- Kiếm được một người đàn ông yêu mình hết lòng như nhỏ Thư, chắc em cũng sẽ sung sướng lắm!
Mặc kệ tôi im re không nói được tiếng nào, nhỏ vuốt nhẹ lên trên mái tóc lòa xòa không chải của tôi:
- Em thích cái kiểu si tình của anh với Mỹ Anh, thích cái cách anh chăm sóc cho Mỹ Anh, thích cái cách anh đau khổ vì xa nhỏ, và em cũng thích anh nữa. Nếu như ở ngoài, em chẳng ngại ngần để tranh giành anh với Mỹ Anh đâu, nhưng em biết ở trong này em không làm vậy được. Mỹ Anh đối xử quá tốt với em, em không làm việc đó nổi. Nhưng mà, em lúc nào cũng sẵn sàng chờ để làm người thay thế cho nhỏ. Chỉ là người thay thế cũng được, anh à!
- Em biết hết chuyện hôm qua rồi. Em cũng nói với chị Thư không có chuyện gì hết, em không có trách bả!
Tôi nghe vừa mừng mừng nhưng lại vừa ... nghi nghi nha. Không lẽ trong cuộc sống, luôn có quá trời sự ưu ái dành cho những người đẹp trai? Có điều, nhìn cái nét mặt con nhỏ thì không phải đơn giản vậy.
- Bữa qua anh nói gì với bả? Làm gì với bả?
Xong rồi nha. Nhỏ không đi trách nhỏ Thư, mà chuyển mục tiêu qua tôi luôn mới ngộ. Tôi gãi gãi đầu:
- Hôm qua Thư say quá, nói năng lung tung cả mà. Anh dìu nhỏ vô giường, dỗ vài câu thôi! Em hỏi nhỏ Minh bảo vệ thì biết mà!
Mắt nhỏ quắc lên nhìn tôi dữ tợn:
- Anh dìu hả? Sao anh không dám nói thiệt là anh bế bả đặt vô giường?
Thiệt tình, mấy con beo trường trại này toàn là thứ quỷ thôi mà. Dìu với bế đâu có khác gì nhau, tại sao tụi nó phải phân biệt tách bạch ra vậy chớ! Tôi làm mặt tỉnh, kêu:
- Em biết đó, hôm qua nhỏ say dữ lắm, đi đâu có nổi. Anh chỉ nghĩ làm sao đưa nhỏ vô giường cho lẹ thôi, còn dìu hay ẵm gì anh cũng không để ý!
Câu trả lời như vậy quá chuẩn luôn - tôi nghĩ vậy. Nhưng ánh mắt con nhỏ lại biến đổi - ngân ngấn nước, vừa giận dữ vừa ghen tuông. Tôi bắt đầu thấy chân ríu lại rồi nha.
- Anh hay quá ha. Anh quan tâm tới người ta dữ ha. Em cũng say vậy, nhưng ai đưa em vô giường?
Thôi xong. Bữa hôm qua con nhỏ bảo vệ lanh chanh phụ tôi đưa nhỏ Mỹ Anh vô chớ không phải tôi. Con nhỏ nghe tường thuật lại vụ đó, nó không nổi cơn ghen mới lạ. Tôi lắp bắp, tính giải thích câu gì đó mà nghĩ không ra được gì hợp lý hết trơn hết trọi. Con nhỏ ngó cái bộ dạng cà lăm của tôi, coi bộ càng uất ức:
- Em là bạn gái của anh nhưng anh không thèm lo, anh đi lo cho người khác trước. Anh ẵm người ta vô tới tận giường, còn em thì anh để cho nhỏ bảo vệ dìu vô. Anh coi vậy có được không?
Nước mắt con nhỏ bắt đầu chảy dài dài. Thiệt tình tôi thấy mình oan quá xá. Cái lúc nguy hiểm như vầy, lỡ giáp mặt quản lý là nguyên 3 đứa lĩnh trọn luôn, thời gian đâu mà phân biệt nhỏ nào với nhỏ nào. Tôi chống chế:
- Tối qua đông người coi như vậy, lại nguy hiểm nữa, anh thiệt tình cũng không có tâm trí mà để ý tới mấy chuyện đó mà Mỹ Anh...
Ngày này là ngày gì mà tôi nói ra câu nào cũng bị hố hết trơn hết trọi. Con nhỏ nghe xong, mím chặt môi lại, gằn giọng:
- Ừ ha, anh không có tâm trí để ý tới tôi, bởi anh còn bận ôm với an ủi bả cơ mà! Cái gì mà "em vô giường đi, lát anh vô" phải không?
Tôi muốn có trong tay một khẩu Shotgun quá xá, để lao vô phòng xả đạn điên cuồng vô mấy con beo trời đánh. Thứ gái gì đâu vừa xấu người vừa xấu nết, tả cho con nhỏ cũng tả tận tình tới từng chi tiết mới ác thiệt là ác. Nhưng tình thế hiện tại chỉ cho phép tôi gượng gạo mà giải thích:
- Nhỏ say quá, anh mà không nói vậy chắc nhỏ quậy tưng lên đó em!
Con nhỏ không thèm đáp lời, bưng cái mặt khóc. Giọng nghèn nghẹt vọng ra từ kẽ tay:
- Anh khỏi phải giải thích nữa. Bả mới vô mâm mấy bữa, anh đã không thèm để ý gì tới em. Em bị say, anh cũng mặc cho người khác dìu em. Vô trong phòng, bao nhiêu đứa nó dòm như vậy, anh cũng thản nhiên ôm ấp bả, hứa hẹn với bả, chẳng để ý gì tới mặt mũi của em... Em... em...
Tiếng "Em" của con nhỏ cà lăm cà lăm một hồi, tôi chưa nghĩ ra nó tính nói "em" làm sao hết trơn hết trọi. Đang đoán tới đoán lui thì nhỏ nhìn thẳng vô tôi, làm cái mặt hết sức quyết đoán, nói rành rọt:
- Em không muốn nhìn mặt anh nữa!
Tiếng sét trong vườn hoang à nha! Tôi sững người. Không nghĩ con nhỏ luôn thương mình, luôn yêu mình không điều kiện lại có thể nói ra cái ngôn từ lạnh lùng tới cỡ vậy. Đầu tôi nóng bừng. Một cảm giác hẫng hụt trào lên. Cả một cơn bực tức hiếm thấy cũng từ từ bốc hỏa lên đầu. Tính tôi trước giờ hiền, nhưng bù lại tôi cục súc một cây. Cái vụ này rõ ràng tôi đâu có sai gì trời! Sao con nhỏ này cứ ép tôi quá đáng vậy! Gương mặt tôi lạnh lùng hẳn đi:
- Em nói thiệt không Mỹ Anh? Vụ này không có đem ra giỡn được nha!
Con nhỏ nghinh lên, bộ dạng nó cũng muốn phát hỏa giống tôi:
- Em nói thiệt đó! Anh cặp với bả đi, anh thích bả mà. Em rút lui!
Con nhỏ tính dợm người đứng dậy thiệt nha. Tôi nghe một chút lo sợ khó tả, và quá trời bực dọc. Tôi nắm áo nhỏ lại, đôi mắt chiếu thẳng vô mặt nhỏ, gằn giọng:
- Em không tin anh chút xíu nào phải không?
Nhỏ vùng vẫy mạnh, la:
- Em không tin anh!
Đầu tôi dễ chừng muốn nứt ra một lỗ để xì bớt khói lắm. Thái độ ngang ngạnh bất thường của con nhỏ khiến tôi nóng tới điên người. Có điều, tôi thấy mình có một phần chân truyền bản lãnh của lão Ngọc, đó là càng nóng nảy tôi lại càng lạnh lùng. Tôi cúi xuống dưới chân, rút một viên gạch chỉ kè vườn hoa cầm trên tay, hỏi lại:
- Em không tin anh hả?
Không cần đợi con nhỏ trả lời, mặc cho gương mặt hiện rõ vẻ hoảng hốt của con nhỏ, tôi dang tay đập thật mạnh viên gạch vô... trán mình. Thiệt tình tôi lúc đó muốn đập cả con nhỏ luôn, nhưng như vậy tôi thấy đau lòng quá xá. Thôi thì đập đại vô cái đầu mình, đằng nào thì tôi cũng điên lên muốn đập nguyên cái búa vô đầu cho hả bực. Nghe "chát" một tiếng, cái đầu tôi ong ong, trên tóc đã thấy ươn ướt. Sắc mặt con nhỏ tái nhợt đi, tôi nhìn mà cảm thấy cũng hài lòng quá xá. Gằn giọng hỏi thêm con nhỏ một tiếng nữa:
- Em vẫn không tin anh hả?
Cái câu đó giống như thần chú của tụi đạo sỹ à nha. Dứt lời, viên gạch lại tự đập thẳng xuống đầu tôi một cái đau thấy ớn. Cảm giác nguyên một đường dài trên đầu tét ra, viên gạch vỡ thành hai mảnh bay tuột khỏi tay. Tôi nghe trước mắt hoa bướm bắt đầu mở hội, tai ù đi. Chỉ nghe con nhỏ la lên thảm thiết:
- Em tin rồi, em tin rồi mà. Trời ơi máu quá trời kìa, anh Ngọc ơi!
"Sao nó không tin sớm hơn hả trời?" Tôi chỉ nghĩ được đúng như vậy, trước khi... xỉu lại trận!
Đau thiệt chứ không có đau giỡn à nha. Tôi tính kêu vậy. Nghe dưới lưng êm êm, mùi không khí phảng phất mùi thuốc sát trùng, tôi biết mình đang nằm trong phòng y tế. Trên đầu bó nguyên một tảng lù lù, nhức thấy ớn. Người cũng nóng hầm hập, chân tay bải hoải.
Hé cái mắt ra, thấy một cái bóng loắt choắt đang chắp tay sau đít, đi đi lại lại trong phòng. Học viên bình thường không có bệnh tật gì sức mấy được vô trỏng. Chỉ có lão quỷ già chứ không ai khác. Lão quỷ chép chép cái miệng, than:
- Thằng nhóc này coi bộ vậy mà yếu xìu. Đập có mỗi viên gạch vô cũng xỉu. Vô dụng thiệt!
Uất ức à nha. Thấy lão đi đi lại lại coi bộ sốt ruột, tôi còn tưởng lão có ý tốt quan tâm tới tôi chớ! Tính vùng dậy hét: "Ông thử cầm gạch đập vô đầu coi có xỉu không", chợt nhớ lão này đâm lộn còn không gục, nói gì ba vụ gạch đá tầm bậy, đành ỉu xìu bỏ cuộc. Lại nghe bà bác sỹ nhẹ nhàng:
- Ngọc đừng nói vậy. Vết thương thằng nhỏ cũng lớn đó, mà còn đang sợ bị nhiễm trùng. Nãy giờ nó sốt cao quá trời!
Lão già dịch lại tặc lưỡi:
- Ba cái vết này ngang muỗi chích mà lớn nỗi gì? Sao thằng quỷ này nằm hoài vậy, liệu ... có chết không bác sỹ?
Tôi nghe tức cành hông, la:
- Anh nói cái gì đó anh Ngọc!
Lão quỷ quay đầu lại, cười nhe, coi bộ chẳng mắc cỡ gì hết ráo:
- May quá, cuối cùng mày cũng dậy rồi. Tao mừng quá trời mừng luôn!
Cơn giận trong lòng tôi cũng nguội bớt đi chút xíu. Ít ra cũng phải nói được một câu như vậy chớ. Lão thấy nét mặt tôi dịu đi, tỉnh khô nói tiếp:
- 2 con beo của mày làm phiền tao muốn bể cái đầu luôn, mày tỉnh lại thì đỡ cho tao quá!
Chẳng thèm để ý tới nét mặt chưng hửng của tôi, lão xoay lưng lại nghênh ngang đi thẳng ra ngoài cửa, la:
- Thằng quỷ đó tỉnh rồi đó, khóc lóc cái gì nữa! Nó đang tập thể hình ở trỏng đó!
2 gương mặt sũng nước lò dò thò vô buồng y tế. Cái giọng nhão nhoẹt của con nhỏ Mỹ Anh vang lên:
- Con vô một chút xíu được không cô?
Bả thấy cái mặt của nó tội nghiệp quá hay sao đó nên cũng đành gật đầu. Ưu đãi đặc biệt đó nha. Con nhỏ len lén đi vô cạnh tôi, cái mặt cúi gằm, mãi mới lí nhí được một câu:
- Anh có đau không?
Tính kêu con nhỏ thử cầm viên gạch táng vô đầu coi cái cảm giác nó thế nào, nhưng nhìn mặt nhỏ tội nghiệp quá tôi nói không nổi. Tôi hơi nhỏm dậy, nghe cái đầu đau muốn kêu trời luôn nhưng vẫn phải cố ráng nở một nụ cười:
- Không có đau bằng lúc em kêu bỏ anh đâu!
Mặt con nhỏ thoáng đỏ lên, cái tay nắm vô tay tôi:
- Em bực lên em nói vậy mà, bộ anh tin thiệt hả!
Tôi thở dài. Giờ này không đóng phim tình cảm lãng mạn cho nhỏ xem thì còn đợi lúc nào nữa. Tôi nhìn vô mắt nhỏ, ánh mắt chân thành tới tột đỉnh:
- Anh không biết thiệt hay không, nhưng anh chỉ biết bằng giá nào cũng không được để mất em!
Con nhỏ trúng đòn hiểm, quỵ liền. Nhỏ gục đầu vô ngực tôi thút thít khóc:
- Lần sau anh không có được làm vậy nghe anh. Làm vậy em cũng không chịu nổi đâu!
Tôi nở trong lòng một nụ cười khoái trá. Ít ra cái giá tôi trả đó cũng mua được một thứ đâu có tệ. Nhỏ Thư cũng đang đứng khép nép ở ngoài, đôi mắt nhìn vô trong, nửa lo lắng, nửa như ghen tị. Lại thở dài. Thiệt tình, có một con beo đã muốn bể đầu, có tới 2 con nữa, tôi cũng không biết cuộc sống của tôi mai mốt ra sao!
Phòng y tế của trại có duy nhất 2 cái giường bênh, nhưng chẳng mấy khi có người nằm. Trường hợp nặng chút thì chuyển viện, nhẹ hơn thì tụi nó uống thuốc xong xin ra ngoài liền chớ nằm ở đó làm gì, buồn thúi ruột. Tôi là trường hợp đặc biệt: nhẹ không ra nhẹ, nặng cũng không ra nặng. Chuyển viện không cho, về phòng cũng không cho nốt. Bởi vậy đành nghiến răng nằm thêm ở cái phòng y tế buồn tới nhức đầu đó vài bữa.
Cái phòng đó có duy nhất 1 cái tivi, tối ngày mở mấy cái chương trình cải lương ca nhạc tầm bậy tầm bạ theo sở thích của từng bác sỹ trực một. Mà cái trại này bác sỹ nào cũng già như quả cà, khó đăm đăm, nói chuyện nửa câu muốn hết chuyện. Duy nhất có một bà hôm tôi vô đầu tiên tương đối dễ chịu. Con nhỏ Mỹ Anh tối ngày căn đúng ca trực của bả, mon men tới xin vô thăm. Lần nào bả cũng gật đầu cái rụp.
Ngoài cái vụ xin thăm nuôi bất chợt đó, còn có một đường khác dễ hơn: mang cơm tới cho tôi ăn. Bác sỹ không đời nào đi ra căng tin bưng bo về cho tôi hết, nên toàn nhỏ Mỹ Anh làm. Con nhỏ bữa nào cũng lóc chóc đi lấy cơm thiệt sớm, ngồi coi tôi ăn trong y tế tới khi ăn xong mới chịu cầm cái bo không về. Kêu nhỏ đi ăn, lát qua dọn nhưng con nhỏ nhất định không có chịu. Đám bác sỹ mà đồng ý, dám nhỏ cầm 2 bo cơm vô ngồi ăn với tôi ở trỏng lắm.
Ngày thứ 3, tôi nghe trong người đỡ nhiều, chỉ còn sốt nhẹ, tính kêu xin về phòng nhưng lão bác sỹ già khọm già nhất định không chịu, kêu theo dõi nốt một ngày. Đang bực bội tính cầm cổ lão vặn ra thì nghe tiếng cửa mở. Chắc lại con nhỏ Mỹ Anh mang cơm tới - tôi đoán vậy. Nhưng lần này, người đang lúi húi bưng cơm vô lại là ... con nhỏ Thư.
Thấy con nhỏ bữa nay mặt mũi coi bộ tươi tỉnh hơn hôm đòi ra mâm nhiều. Nhỏ make up nhẹ nhàng, mái tóc kiểu tomboy còn hơi ướt, bưng bo cơm đầy tú hụ, nhẹ nhàng lách vô. Lão bác sỹ càm ràm:
- Mỗi hôm một con nhỏ bưng cơm, mày đòi ra ngoài làm chi nữa!
Thiệt tình, lão hỏi một câu làm tôi buồn không để đâu cho hết. Bác sỹ trước hết phải có IQ cao chứ! Ra ngoài chơi với 2 con nhỏ không sướng hơn nằm một chỗ đợi tới giờ cơm mới được gặp sao! Thiệt tình, suy nghĩ chẳng có sâu xa chút nào hết, hèn chi có bằng bác sỹ mà phải vô cái trại nhỏ xíu này làm. Đang còn nghe bực bội, con nhỏ đã bước tới trước mặt tôi, kéo ghế ngồi xuống, nhẹ nhàng kêu:
- Anh ăn cơm đi nè, chắc chiều là về thôi mà!
Mắt con nhỏ nhìn tôi chăm chú, đầy một vẻ dịu dàng. Tôi cũng hơi bất ngờ với ánh mắt lúc đó của con nhỏ, nhưng chỉ cười trừ, lấy cái muỗng xúc cơm ăn. Thấy nhỏ vẫn ngồi im, tôi kêu:
- Em về ăn cơm đi Thư, lát qua lấy bo cũng được mà!
Nhỏ hơi ấp úng, rồi đỏ mặt:
- Em ăn cơm rồi mà!
Con nhỏ này lại xạo. Mới tới giờ cơm, đám học viên còn lục tục kêu nhau đi ăn mà sao nó ăn lúc nào lẹ dữ vậy trời. Nhưng thôi kệ, có nhỏ ngồi kế ăn cơm cũng thấy vô hơn. Nghĩ cái cảnh ăn cơm cùng lão bác sỹ già khọm kia muốn ói tại chỗ luôn chứ ăn gì nổi! Nghĩ vậy, tôi hăm hở xúc cơm ăn tiếp.
Con nhỏ chống tay vô cằm, nhìn tôi chăm chú như kiểu người ta đi sở thú nhìn con khỉ vậy. Hơi nhột à nha. Tính kêu nhỏ bộ em chưa thấy ai đẹp trai cỡ anh hay sao mà nhòm dữ vậy, con nhỏ đã lanh chanh hỏi trước:
- Sao bữa hôm đó anh liều quá vậy! Em với nhỏ Mỹ Anh sợ hết hồn luôn, may anh Ngọc ảnh xuống kịp đó!
Tôi nghe cũng hơi quê, lại cười trừ. Nhỏ lại hạ giọng, âm điệu có vẻ hơi ghen tị:
- Anh đối với nhỏ Mỹ Anh hết lòng ghê luôn, thiệt tình em không có dám nghĩ tới luôn!
Con lạy bà, bà nào cũng đòi nhiệt tình như vậy chắc tôi trốn trại luôn quá! Tính nói với nhỏ như vậy, nhưng nhìn cái gương mặt nhỏ lúc đó vừa thoáng ngượng ngùng, vừa thoáng một thứ ghen tị rất đàn bà, nhìn dễ thương lạ lùng. Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, tôi chống cái muỗng xuống bo cơm, làm bộ trầm ngâm một lúc, kêu nhỏ:
- Em mà bỏ mâm, dám anh cũng làm như vậy luôn đó!
Thiệt tình giờ tôi đã hiểu tại sao cái đám đàn bà con gái lại mê phim Hàn Quốc như điếu đổ. Tại vì cái đám đó chuyên nói những câu trên trời dưới biển nghe lãng mạn một cây, mà ác một cái tụi đàn bà tin hết trơn hết trọi. Con nhỏ này cũng vậy. Nhỏ sững người hồi lâu, gương mặt đỏ lên, lí nhí:
- Em không có để anh làm như vậy!
Ngó cái bộ dạng mắc cỡ của nhỏ, tôi vừa vui vui vừa thấy ... lo lo. Tự dưng buột miệng ra một câu lãng nhách nhưng nhỏ tin mới sợ! Nhưng lỡ rồi, có hối hận cũng là quá muộn màng. Thở dài một cái, tính cúi xuống ăn tiếp, lại nghe lão bác sỹ già làu bàu:
- Ăn lẹ lên đi, tán chuyện hoài!
Bực à nha. Tôi ăn mắc mớ gì tới lão, không muốn nhìn tôi ăn thì kí giấy cho tôi ra ngoài, tôi đâu muốn ở trong cái phòng y tế này làm gì cơ chứ! Đang tính ăn cho lẹ, nghe lão nói vậy tôi rà rà từng hạt một bỏ vô mồm. Lão bác sỹ cáu sườn, la:
- Càng nói càng chống đối, phải không?
Tôi nhún nhún vai:
- Người bịnh làm sao ăn nhanh được chú ơi!
Con nhỏ Thư cười khúc khích. Rồi không để ông bác sỹ già nổi nóng thêm, nhỏ dịu dàng kêu:
- Thôi được rồi, để em đút cho anh nha!
Mặc kệ gương mặt sững sờ vì sung sướng của tôi, nhỏ cầm lấy cái muỗng, xúc cơm đút cho tôi từng muỗng một. Lão bác sỹ già lại la chói lói:
- Làm cái gì đó, thằng đó khỏe như trâu sao phải đút!
Tôi nuốt lẹ miếng cơm, đá mắt về phía lão, thủng thẳng:
- Khỏe như trâu sao không cho tui về, bắt nằm đây làm chi!
Lão bác sỹ già á khẩu, im re. Tôi khoái trá ngó lão, ăn cơm con nhỏ đút. Cơm trại mà sao bữa nay ngon kì lạ!
__________________
Cái vụ để ghệ đút cơm, lại còn ghệ xinh đút hẳn hoi trong phòng y tế coi bộ có tác dụng trông thấy. Ngay chiều, lão bác sỹ kí rẹt rẹt lên cuốn sổ, tống tôi ra khỏi phòng. Hên ghê. Hít một hơi không khí trong lành vô buồng phổi, tôi lon ton xuống căng tin uống cafe. Nằm riết trong cái không khí toàn mùi thuốc sát trùng, không bệnh cũng thành bệnh luôn đó!
Quỷ già đang ngồi co giò chơi cờ tướng, cái mặt tập trung thấy ghét. 3 hôm tôi nằm trại, lão lượn lờ quanh được 2 lần, 1 lần hỏi còn thuốc lá không, lần thứ 2 hỏi ... còn sống không? Thiệt tình thứ du đãng gì đâu! Có điều, ra ngoài nhìn thấy lão vẫn vui vẻ như vậy, tôi cũng thấy mừng. Tưởng không có tôi lão buồn tới treo cổ tự sát chớ!
Lò dò bước ra chỗ lão. Đám lu xu bu nịnh nọt thấy vậy lui ra, chừa cho tôi một chỗ ngay kế lão. Lão này làm cái gì cũng có nguyên đám bâu theo như ruồi, từ tập tạ cho tới đánh cờ. Làm như ngồi kế lão cũng được hưởng một chút số má hay sao đó! Tôi mò tay vô túi lão, móc điếu thuốc. Lão quỷ già ngẩng đầu lên, gắt:
- Thằng quỷ, làm tao hết hồn! Ủa mày ra rồi hả?
Hay thiệt, mắng một câu rồi mới nhận ra em út lành bệnh. Tôi cũng nản với lão già, chả thèm nói gì, châm lửa đốt điếu thuốc. Ngó quanh quất một hồi, sao con nhỏ Mỹ Anh với con nhỏ Thư bữa nay làm biếng uống cafe luôn, không thấy nhỏ nào ló mặt dưới căng tin. Tôi khều khều lão già:
- Nhỏ Thư với nhỏ Mỹ Anh đâu rồi anh già?
Lão già bực bội:
- Bộ mày trả tiền tao nuôi beo hay sao tối ngày hỏi tao?
Ai sợ lão bực chứ tôi không có sợ chút xíu nào hết. Tôi tỉnh bơ hỏi tiếp:
- Thì mới ra em mới kiếm anh hỏi chớ! Tụi nó đi đâu vậy?
Lão cũng thua tôi luôn, càu nhàu:
- Một con trong chuồng, một con ngoài đời!
Cái gì mà ngoài đời? Lão già này giỡn mặt tôi hả, hay đang mải đánh cờ trả lời lộn? Ngó cái mặt đờ đẫn của tôi, lão xua xua tay:
- Nhỏ Mỹ Anh về phép rồi, mày biến đi đừng làm phiền tao. Có chuyện gì kiếm con beo sơ cua của mày mà hỏi!
Tôi chả thèm làm phiền lão nữa, chạy biến đi kiếm nhỏ Thư. Sao lại có cái vụ về phép đột ngột như vầy chứ!
Cái trại tôi ở có cho nghỉ phép, đa số trại nào cũng vậy hết, tuy nhiên nếu ở trại khác dựa trên thành tích lao động và học tập tốt, trại tôi chỉ cần ... đút tiền vô là về hết. Kể cả có đang nằm buồng kỷ luật, nhà lên đấm vào mồm đám quản lý trại ít tiền là trở thành học viên gương mẫu, đủ điều kiện để về phép chơi cùng gia đình. Nhưng vụ này thường cũng khá lâu lắc, phải mất cỡ 1 tuần mới xong, mà kì lạ nhất là con nhỏ cũng chẳng biết gì về cái kì nghỉ phép này thì phải. Nếu như nhỏ biết, chẳng có lí do gì để nhỏ giấu tôi!
Nhỏ Thư đang hí hoáy làm gì đó trong phòng, nghe tôi kêu ngoài cửa lon ton chạy ra. Nghển cổ ngó vô phòng, thấy trên giường con nhỏ Mỹ Anh vẫn còn nguyên đống đồ đạc, tôi mới tạm yên tâm. Không thấy đám đồ đạc, nghĩa là con nhỏ về hẳn luôn - mà nếu vậy chắc tôi điên cuồng đập tan cái trung tâm này ra mà trốn về lắm. Hoặc nếu không có sức làm cái vụ đó, chắc tôi cũng ráng nuốt lưỡi lam vô mà chuyển viện, đặng về đời kiếm con nhỏ!
Nhỏ Thư ngó tôi, đôi mắt có vẻ vui vui. Nhỏ chạy ra ngồi kế tôi, vừa lấy tay vuốt vuốt mái tóc ngắn của mình vừa hỏi:
- Anh kiếm em hỏi chuyện nhỏ Mỹ Anh hả?
Tôi gật gật đầu. Cũng hơi mắc cỡ chút xíu, bởi hồi trưa vừa thân mật với nhỏ xong, giờ lại đi kiếm nhỏ hỏi chuyện về ... con ghệ khác. Nhưng nhỏ tỏ ra như không có gì, cười cười trả lời:
- Sớm nay thấy kêu nhỏ ra ngoài quản lý, em tưởng nhỏ nghe điện thoại, ai dè đi hồi lâu không thấy về, cũng không thấy dọn đồ luôn. Mãi sau mấy người bảo vệ mới kêu gia đình nhỏ tới đón đi phép. Không biết có chuyện gì mà gấp ghê anh ha!
Tôi nghe buồn buồn. Tính ra ngoài là kiếm nhỏ ngay, ai dè lại không gặp được. Đi phép ở trại này nhiều lắm là 5-7 ngày, cũng không phải là lâu, nhưng tôi vẫn cảm thấy quãng thời gian không có nhỏ như vậy cũng là đã quá dài. Nhỏ Thư thấy gương mặt tôi buồn buồn, kéo tay kêu:
- Nhỏ về chắc có việc mà anh, hơn nữa được về chơi với gia đình chắc nhỏ cũng vui đó. Em muốn còn không được nè! Mình đi xuống uống cafe đi anh.
Tôi cũng thở dài một cái, đứng dậy đi theo nhỏ. Dù sao, mấy ngày thiếu nhỏ Mỹ Anh, bên tôi vẫn còn có con nhỏ Thư, cũng đỡ ha!
Có điều, tính là tính vậy, còn thực tế xảy ra lại chẳng giống những gì tôi đoán một chút xíu nào...
Mấy tháng trời ở cạnh nhỏ Mỹ Anh trong trại, nhỏ giống như đã trở thành một phần cuộc sống của tôi vậy. Tôi đi đâu cũng thấy dáng hình của nhỏ hết trơn. Xuống uống cafe, lại nhớ cái miệng xinh xắn của nhỏ há ra, đợi tôi đút sữa chua. Xuống bới cơm, lại nhớ cái tay nhỏ lúc nào cũng tranh bới dùm tôi. Ra ghế đá ngồi, nhớ cái tay của nhỏ mân mê lỗ tai tôi. Buồn bã ra sân coi tụi nó đá banh, lại nhớ cái miệng của nhỏ lóc chóc tán chuyện cùng tôi. Tôi cứ lang thang vật vờ như cái bóng đi khắp trại. Nhỏ Thư thấy tôi buồn, nhỏ biết, nhỏ cũng ráng làm tôi vui nhưng càng ở gần nhỏ, tôi càng nhớ con nhỏ Mỹ Anh hơn. Thiệt tình, lúc đầu tôi ngỡ mình cũng có chút tình cảm với nhỏ Thư, không dè tới khi nhỏ Mỹ Anh đi, tôi mới hiểu nhỏ đã mang theo cả trái tim tôi...
Du đãng già thấy cái mặt tôi buồn thỉu buồn thiu, coi bộ cũng không muốn chọc. Chỉ thi thoảng càm ràm:
- Mày khùng dữ dội, con nhỏ đi có mấy hôm mà bày đặt bỏ bo. Nó về chắc mày trốn trại luôn hả?
Tôi kệ xác lão. Du đãng già dịch làm sao hiểu nổi tâm trạng của kẻ đang yêu? Tôi bắt chước lão, tối ngày ôm cuốn truyện, tới bữa cũng xuống đút vô miệng vài thìa cho lão đỡ kêu ca, rồi lại bỏ lên phòng. Riết như vậy mấy ngày, tôi ốm như thằng mới cắt cơn ra vậy. Nhỏ Thư coi bộ lo lắng, nhưng nhỏ thấy tôi như vậy chỉ lặng im ngồi kế bên cạnh mỗi lúc tôi ăn, ép tôi ăn thêm vài thứ đồ lặt vặt. Thấy nhỏ quan tâm mình như vậy, tôi cũng ráng ăn cho nhỏ vui lòng, dù chẳng thấy ngon lành gì hết trơn hết trọi.
Đi quanh trại mãi cũng chán thí mồ. Tôi lượn lên giáo vụ chút, coi có tin tức gì của con nhỏ hay không. Ông thầy Bảo ngó thấy cái mặt tôi, la:
- Sao mày ốm dữ vậy Long? Bịnh hả?
Tôi gật gật. Bịnh quá đi chứ. Thiệt tình cái nỗi khổ khi thiếu con nhỏ chẳng khác gì một cơn bệnh nặng. Tôi gục đầu vô bàn cái bộp, lè nhè hỏi ông thầy:
- Mấy ngày nữa con nhỏ Mỹ Anh về hả thầy?
Ổng ngẫm nghĩ một chút, kêu:
- Chắc tầm 2-3 ngày nữa. Để con nhỏ đi chơi cho thoải mái, sao vắng nó mày cứ vật vờ như thằng nghiện đói thuốc vậy Long?
Tôi gục gặc đầu:
- Em nghiện con nhỏ mà thầy!
Ông thầy bĩu môi, chẳng lý gì tới tôi nữa, quăng bao thuốc lên bàn coi tivi. Tôi lượm bao thuốc, châm một điếu nhả khói mù trời. Đang nằm phiêu theo làn khói, bà giáo vụ già ngó cái đầu ra, gọi:
- Long hả? Vô đây con!
Chuyện gì nữa đây trời! Tôi mệt mỏi lê chân vô phòng trong. Quá trời giấy tờ bút màu luôn, chắc lại có vụ báo tường nữa. Bả nhìn cái mặt ủ rũ của tôi, động viên:
- Đàn ông con trai gì mà yếu đuối quá trời. Con nhỏ nó đi có vài bữa sao con nhìn như cái xác vầy hả Long?
Tôi ngó bả chằm chặp. Bả không biết gì về cái thứ gọi là tâm bệnh hết trơn hết trọi. Bà làm bộ như không thấy, kéo cái tay la:
- Ngồi vẽ dùm cô mấy bức minh họa đi. Sắp sinh nhật trường đó con!
Thiệt tình, bả bỗ bã và gần gũi như kiểu người trong nhà như vầy, tôi từ chối không có nổi. Mà chỉ mình bả thôi nha, tâm trạng tôi lúc này đố có ai nhờ vả được gì. Du đãng già lên cơn nghiền kẹo còn phải tự lóc cóc xuống mua, nói gì tới ai! Tôi uể oải cầm lấy cây viết màu, tô tô một hồi, ra ngay chóc cái bóng dáng con nhỏ. Bả thở dài, sờ sờ lên trán. Bộ tôi giống thằng bị sốt lắm hay sao trời!
Tôi nằm ngay đơ lên bàn giáo vụ, kệ bả muốn nghĩ gì thì nghĩ. Vô cái phòng này, tôi lại càng thấy nhớ nhỏ da diết hơn. Dù sao, đây cũng là cái phòng kỷ niệm không thể quên được của tụi tôi. Lần đầu tiên đụng chạm...
Đang còn nằm mải miết với những suy nghĩ lộn bậy trong đầu, đã nghe tiếng bước chân chầm chậm đi tới. Là ai tôi cũng mặc kệ, giờ tôi chẳng thiết quan tâm tới cái gì trên đời hết. Nhưng cái bước chân nhẹ nhàng đó đang tiến lại gần tôi, cái mùi dầu thơm quen thuộc của nhỏ Thư xộc vô cánh mũi tôi. Bàn tay nhỏ đặt khẽ lên vai tôi, nắm nhè nhẹ. Tôi quay đầu lại. Nhỏ Thư đang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng và trìu mến hơn khi nào hết. Giọng nhỏ nhẹ nhàng:
- Anh là người kì lạ nhất mà em biết đó Long.
Tôi cười gượng, cũng không hiểu sao nhỏ nói với mình những điều đó để làm gì. Cũng chẳng hỏi tại sao con nhỏ lại nói tôi là kì lạ. Nhỏ mỉm cười, bàn tay rất tự nhiên đưa lên vuốt má tôi:
- Thấy anh như vầy, em càng yêu anh hơn!
Nghe câu này, dù đang hấp hối cũng phải nhảy bật dậy đó nha. Nhỏ nhìn vô khuôn mặt sửng sốt của tôi, ánh mắt trở nên xa xăm:
- Kiếm được một người đàn ông yêu mình hết lòng như nhỏ Thư, chắc em cũng sẽ sung sướng lắm!
Mặc kệ tôi im re không nói được tiếng nào, nhỏ vuốt nhẹ lên trên mái tóc lòa xòa không chải của tôi:
- Em thích cái kiểu si tình của anh với Mỹ Anh, thích cái cách anh chăm sóc cho Mỹ Anh, thích cái cách anh đau khổ vì xa nhỏ, và em cũng thích anh nữa. Nếu như ở ngoài, em chẳng ngại ngần để tranh giành anh với Mỹ Anh đâu, nhưng em biết ở trong này em không làm vậy được. Mỹ Anh đối xử quá tốt với em, em không làm việc đó nổi. Nhưng mà, em lúc nào cũng sẵn sàng chờ để làm người thay thế cho nhỏ. Chỉ là người thay thế cũng được, anh à!

Ý kiến bạn đọc [0]: