Những Mối Tình Trong Trại Cai Nghiện [FULL] - Part XV
Đăng lúc: 11 thg 3, 2012
Đăng bởi: Đinh Công Thành
Thiệt tình, với tính cách của tôi lúc bình thường, dám tôi kêu nhỏ "thế thân" Mỹ Anh dùm tôi vụ BJ lắm, nhưng thứ nhất tâm sinh lý đang không được tốt, cái thứ hai là những lời con nhỏ nói đang khiến tôi thật sự cảm động. Tôi cũng lờ mờ biết nhỏ thích tôi, nhưng không nghĩ nhỏ lại nói thẳng với tôi mọi điều như vậy. Nhất là chấp nhận làm một thứ "thế thân" tội nghiệp. Tôi nghe trong lòng có một thứ cảm xúc đan xen mãnh liệt. Một chút ngọt ngào, một chút cảm động, một chút thương cảm và một chút gì đó ... nuối tiếc. Tôi nhìn vô mắt nhỏ - con mắt trong veo như đang chờ đợi một lời của tôi - nói nhẹ nhàng:
- Cảm ơn em nha Thư!
Nghe xong câu trả lời vô thưởng vô phạt của tôi, nhỏ vẫn mỉm cười. Nhưng cái cười của nhỏ có một phần chua chát. Rồi đột nhiên, nhỏ xoay qua tôi, hỏi:
- Em có thể ôm anh một lần không?
Tôi nhìn gương mặt buồn bã của nhỏ hồi lâu, khẽ gật đầu, dang đôi tay ôm nhỏ vô lòng. Cánh tay nhỏ xiết vô lưng tôi thật chặt. Bên tai tôi, tiếng của nhỏ thì thầm:
- Em xạo anh đó, đây là lần thứ 2 rồi!
Cuối cùng, rốt cuộc cũng tới ngày con nhỏ hết phép. Tôi hết đứng lên lại ngồi xuống, hết châm thuốc lại dập thuốc bên cái ghế đá nhìn ra cổng trại. Thiệt tình không có cái thứ cảm giác nào khó chịu bằng cảm giác chờ đợi hết trơn. Quỷ già đi đánh cờ tướng, nhỏ Thư vô phòng, còn mình tôi ngồi thù lù như con cóc cụ từ khi tập thể dục buổi sáng xong. Hễ cái cửa vừa mở, tim tôi lại đập mạnh một cái. Nhưng lần lượt, hết bảo vệ vô lại tới giáo vụ vô, giáo vụ vô xong lại tới y tế vô, y tế vô xong thì người mới vô, thiệt tình tôi muốn chửi thề quá xá. Ngày này ngày gì mà cứ ra vô liên tục như con thoi vậy!
Tới giờ cơm trưa, quỷ già cho một thằng nhóc ác xuống kêu tôi ăn cơm, tôi cũng mặc. Ăn uống gì tầm này nữa trời. Quỷ già thấy tôi không chịu xuống, bỏ cả bo cơm phăm phăm chạy xuống, la chói lói:
- Đi ăn cơm hay đợi tao xách cổ lên ăn!
Tôi uể oải đứng dậy, dù biết chắc lão sức mấy nhấc nổi tôi! Vừa nhấc cái thân hình nặng trĩu lên khỏi ghế đá, cái cửa trại lại kêu một tiếng kèn kẹt. Y tế hay bảo vệ gì thì vô nốt đi - tôi ngán ngẩm đoán vậy. Nhưng không, lần này là con nhỏ!
Tôi muốn chạy ra ôm con nhỏ quá trời mà sao cái chân bước đi không nổi. Con nhỏ mới thay bộ đồ trại, nhưng vẻ mặt và kiểu tóc của nó vẫn tràn ngập một thứ "mùi đời". Nhỏ trang điểm nhẹ, tóc vừa làm xoăn nhìn hơi già dặn đi một chút, nhưng lại quyến rũ hơn nhiều. Cái miệng phớt hồng của nhỏ nhoẻn cười khi thấy bộ dạng của tôi, nhưng trong một thoáng, đôi mặt của nhỏ có cái ánh nhìn gì xa xôi và lạ lẫm lắm. Tôi chưa thấy nhỏ nhìn tôi bằng ánh mắt đó bao giờ... Nhưng chỉ trong thoáng chốc, cái ánh mắt ấy lại hiện đầy ra vẻ lo lắng, quan tâm. Nhỏ chạy lẹ tới gần tôi, nắm tay tôi lắc lắc:
- Bộ giận em hả, sao thấy em về không nói gì hết vậy?
Cái chút khó hiểu của tôi về ánh mắt ban đầu của nhỏ cũng nhanh chóng bị biến mất tiêu. Chưa kịp trả lời, lão già dịch đã lanh chanh:
- Giận cái gì, nó bỏ bo nguyên tuần chắc đang đói muốn xỉu, sức mấy mà giận!
Con nhỏ hoảng hốt la:
- Sao anh lại bỏ ăn cả tuần? Anh vẫn còn đau hả?
Vừa nói, nhỏ vừa rờ rờ lên cái đầu tôi. Lão già cười khùng khục:
- Nó đau nhưng mà đau lòng đó! Em đi nó không chịu làm gì hết trơn, suốt ngày làm cái bộ đi đứng như thằng khùng, anh sợ muốn chết luôn!
Mắt con nhỏ ươn ướt, nắm tay tôi mạnh hơn, gắt:
- Anh không biết thương em gì hết! Em đi có mấy bữa mà anh như vầy hả?
Tôi cười trừ, kéo nhỏ xuống nhà ăn. Suốt quãng đường, nhỏ săm soi tôi thấy ớn, miệng la bai bải. Hăm chỉ 1 tuần sau mà tôi không mập lên như cũ, nhỏ sẽ cho tôi biết tay. Hừ, thứ gì của con nhỏ tôi chẳng biết, nói gì tay!
Xuống tới căng tin, nhỏ Thư đang ngồi ăn một mình buồn thiu. Thấy nhỏ Mỹ Anh, gương mặt nhỏ cũng lộ vẻ mừng rỡ, la:
- Em về rồi hả?
Nhỏ Mỹ Anh cũng cười re. 2 con beo thản nhiên xáp vô nhau ngồi ríu rít, mặc cho tôi chán nản buông mông xuống ngồi cạnh lão quỷ già. Quỷ già liếc xéo qua, gắt:
- Beo về rồi không đi ăn đi, còn ngồi đó ám tao hoài!
Thiệt tình, từ ngày nhỏ đi tới giờ, tôi mới thấy mùi vị cơm trong miệng nó thế nào! 2 con nhỏ thấy tôi ăn ngấu nghiến, coi bộ cũng hài lòng. Thi thoảng, con nhỏ Mỹ Anh lại liếc qua nhỏ Thư, ánh mắt cũng lạ lùng chẳng khác gì ánh mắt khi nhỏ nhìn tôi lúc ban đầu. Tôi nghe trên trán nhột nhột - đừng có thêm vụ gạch đá nào nữa nghen! Tôi dũng cảm được một lần thôi đó!
Ăn hết bo cơm, tôi nhanh nhanh chóng chóng kêu nhỏ chạy lên ghế đá ngồi nói chuyện một lúc, kẻo lát đám bảo vệ lại đuổi lên trên phòng bắt ngủ trưa. Không dè, nhỏ ỏn ẻn kêu:
- Em còn chưa tắm mà, lát em về phòng với chị Thư nói chuyện chút xíu nữa, anh để tới chiều đi. Phạt anh vì cái tội dám bỏ bo!
Chả đợi tôi càu nhàu, nhỏ lon ton khoác tay con nhỏ Thư đi lên phòng. Du đãng già thấy cái mặt tiu nghỉu của tôi, cúi đầu cười khùng khục từng tràng nghe dễ ghét thấy ớn!
Tôi cũng dắt quỷ già lên phòng. Thiệt tình lão cũng có hay chọc quê tôi xíu, nhưng có nhiều chuyện nếu không nói với lão, tôi cũng chẳng biết nói với ai. Trưa nay, quyết tâm cho lão già dịch khỏi ngủ trưa luôn!
- Anh đã yêu bao giờ chưa anh Ngọc? - Tôi mở đầu cuộc nói chuyện với lão như vậy.
- Chuyện đó hả? Xê ra tao đi ngủ, thằng nhóc ác!
Thiệt tình nói chuyện với lão già này bực dọc không để đâu cho hết. Cũng hên mặt tôi dày, hơn nữa tôi lại chẳng sợ lão, cứ chui đại vô mền, nằm tranh luôn gối lão. Lão già quỷ đẩy tôi một hồi không ra, bực bội kêu:
- Có gì thì nói lẹ đi, bàn chuyện tình yêu qua kiếm thằng quỷ xăm rồng rắn đầy mình mà bàn! Yêu với chả đương!
Thằng quỷ xăm rồng rắn lão nói không rõ là lão Thắng hay Nam tàu, nhưng chuyện của tôi mắc mớ gì tới mấy lão đó. Tôi chơi giọng năn nỉ:
- Chuyện này chỉ có anh mới hiểu được, người khác làm sao mà hiểu nổi!
Lão quỷ già tính ưa nịnh một cây, nghe tán tụng sự hiểu biết của mình cũng có vẻ giãn cái mặt ra một chút. Tôi tranh thủ thời cơ, thủ thỉ tiếp:
- Anh thấy con nhỏ Thư thế nào?
Lão gãi gãi cằm:
- Cũng được, con nhỏ đẹp, cũng ngoan, không đua đòi. Gái vậy trong trại là đồ hiếm rồi! Mà tự dưng hỏi tao về con nhỏ đó là sao?
Tôi liếm môi, định bụng làm cho lão té ngửa một phen:
- Nhỏ bữa trước nói thích em đó anh!
Không dè, người té ngửa là tôi mới ác. Lão già dịch khịt mũi:
- Tưởng gì mới, tao biết từ lâu rồi. Bộ tưởng tao nhìn không ra hả? Cái mặt con nhỏ đó từ ngày vô mâm cứ làm bộ lạnh lùng, nhưng giấu ai chớ giấu sao nổi mắt tao?
Coi cái mặt dương dương đắc ý của lão già quỷ, tôi cũng thấy ghét, nhưng phục lão cũng phục thiệt. Lão này tinh ranh khủng khiếp, không có gì qua mặt được lão hết trơn.
- Vậy em phải làm gì giờ?
Lão quay qua dòm tôi lom lom:
- Làm gì à? Chia lịch ra, mỗi ngày 1 con, nếu khỏe 2 con luôn một ngày, tính cái gì nữa?
Tôi nhăn mặt:
- Không giỡn nha anh. Em hỏi thiệt mà!
Lão làm bộ nghiêm nghị, cái giọng trầm lại:
- Nếu không chịu, mày chỉ có nước học theo tao thôi!
Tò mò à nha. Học theo lão già cái gì vậy trời? Tôi đưa ánh mắt dò hỏi chiếu qua lão. Lão trợn mắt:
- Như tao giờ nè, không nuôi con beo nào hết trơn. Bỏ luôn 2 con đi vậy là xong, khỏi nhức đầu.
Thiệt tình, có lẽ tôi sai lầm lớn khi đem chuyện này ra bàn với lão. Như kiểu thấu hiểu nỗi thất vọng của tôi, lão già an ủi:
- Vẫn còn cách khác, đó là học tập luôn tao thời trẻ. Thời trai trẻ của tao, mình tao nuôi 3 con beo một lúc không xi nhê gì hết!
Tôi chán nản tới tột bậc, lê gót về giường, ném lại cho lão một câu:
- Trưa rồi đừng nổ nữa anh ơi. Có mỗi thím Trang cũng không dám cua, bày đặt nuôi 3 con beo!
__________________
Tôi chẳng hiểu con nhỏ của tôi rầm rì cái gì với con nhỏ Thư mà qua trưa, thấy 2 con nhỏ nắm tay nhau xuống cafe tỉnh rụi. Ngó cái mặt là biết tám thông trưa luôn chứ không có ngủ nghê gì hết ráo. Nhìn thấy tôi, cả 2 con nhỏ cười toe - nhưng một con cười kiểu ngượng ngùng - nhỏ Thư. 2 con nhỏ dắt nhau chạy tới chỗ tôi, mỗi con nắm một tay áo kéo tôi đi. Vụ này là cái gì đây trời?
Thiệt tình, dù bản thân tôi đẹp trai có cỡ luôn, nhưng ít khi nào được ngó thấy cái cảnh lắm đôi mắt ghen tị đến vậy chiếu về phía mình. Một con nhỏ đã là quá cỡ thợ mộc rồi, tới 2 con nhỏ thì làm sao mà chịu thấu hả trời! Không kể học viên, đám bảo vệ nam cũng khó chịu ra mặt. Một thằng nhóc bảo vệ trẻ măng nạt:
- Lôi lôi kéo kéo cái gì, muốn đưa lên bảo vệ không?
Con nhỏ của tôi nghinh mặt lên:
- Ảnh mới bịnh xong, đi phải có người đỡ! Mà em kéo áo ảnh, đâu có chạm vô người ảnh?
Thằng bảo vệ này thiệt tình ngu quá trời ngu mà. Tôi than dài. Cãi lý với con nhỏ của tôi khác gì cãi với ... tảng đá. Con nhỏ Thư cũng cười khúc khích, cái tay vẫn bám lấy gấu áo tôi không chịu rời. Thiệt tình 2 con nhỏ này tính làm gì tôi đây trời!
Câu trả lời là: chẳng làm gì hết trơn hết trọi. Ra tới bàn, 2 con nhỏ tự nhiên ngồi kè vô hai bên tôi, bóc trái cây ăn ngon lành, líu ríu chuyện trò như thể tôi là cục đá cây nằm chính giữa tụi nó vậy. Du đãng già ngó qua một cái, bộ dạng bất cần đời, kêu:
- Bộ tính học theo tao thời trẻ thiệt hả?
Tôi chẳng thèm trả lời, nằm dài ra bàn. Cho 2 con beo tiện đường nói chuyện, khỏi nói qua tai tôi muốn nhức bể cái đầu.
- Nè, sao anh lại nằm dài ra đó! Bộ chán tụi em hả?
Cái gì mà "tụi em" đây trời? Tôi lóp ngóp bò dậy, nhìn vô con nhỏ Mỹ Anh. Con nhỏ mặt mũi tỉnh bơ, kêu:
- Tụi em đang nói chuyện sao anh lại tỏ thái độ chán nản vầy?
Chưa kịp nói gì, đã nghe bên sườn nhói nhói. Bị ăn nhéo là chuyện quá bình thường đối với tôi, nhưng ác một cái là con nhỏ Mỹ Anh ngồi bên trái, mà cơn đau của tôi lại đến từ ... sườn phải! Ngoái cái đầu lại, con nhỏ Thư đang chúm chím cười nụ. "Thư ơi đầu anh còn chưa lành đó nha" - tôi nhìn nhỏ với ánh mắt khẩn cầu, nhưng con nhỏ vẫn tỉnh rụi. Lại nghe cái giọng nhỏ Mỹ Anh vọng lại bên tai:
- Anh còn thái độ như vầy, tụi em cho anh ăn nhéo tới chết luôn đó!
"Tụi em" một lần nghe còn được, "tụi em" tới lần thứ 3 thứ 4 thì không phải chuyện bình thường nữa à nha. Tôi bắt đầu mập mờ cảm thấy có một cái âm mưu gì đó to lớn chuẩn bị ụp lên đầu. Cảm giác nguy hiểm xâm chiếm trí óc tôi, cái sống lưng nghe ớn lạnh. Tôi nghiêm nghị quay mặt lại nhỏ, kêu:
- Vụ này là sao đó Mỹ Anh? Hai người hồi nãy nói chuyện gì sao bữa nay thấy lạ quá vậy?
Con nhỏ cũng làm mặt nghiêm nghị không kém:
- Từ giờ tụi em sẽ thay nhau quản anh!
Lão già dịch trước giờ vốn tự phụ về sự bình tĩnh của mình, nay cũng phải ho lên một tiếng. Tôi thì chỉ kịp thốt lên một câu trong đầu "Lạy chúa lòng lành!". Quay qua con nhỏ Thư, mặt nhỏ vừa hiện nét cười, vừa có chút ngại ngùng. Con nhỏ chẳng thèm để ý tới thái độ kinh hoàng của tôi và lão quỷ già, thản nhiên tiếp tục:
- Em đi phép có vài hôm mà anh đã như vầy, lỡ mai mốt em đi tiếp thì sao? Để chị Thư quản anh, em còn thấy đỡ lo hơn! Sao, anh có chịu không?
Rồi chẳng cần đợi tôi trả lời, nhỏ quyết định luôn:
- Không chịu cũng phải chịu, anh là chúa quậy! Anh ở một mình em không có yên tâm, vài bữa nữa em phải đi phép tiếp đó!
Tôi thật sự muốn kiếm viên gạch đập vô đầu nha. Không phải tự xử như mấy bữa trước, lần này tôi muốn dùng biện pháp mạnh để coi tôi có nằm mơ thiệt hay không! Cái câu nói của con nhỏ ý tứ lộ liễu luôn, kiểu này chắc 2 nhỏ xài chung tôi quá. Hạnh phúc tới bất ngờ đôi lúc cũng có thể làm người ta quỵ ngã, ví dụ như đang đi đường bị nguyên bao tải tiền rơi từ trực thăng xuống vậy! Tôi run rẩy quơ tay lấy miếng nước uống cho bình tĩnh lại, ai dè chạm ngay vô tay lão quỷ già. Tay lão cũng đang run rẩy nốt.
Con nhỏ Thư lại cười cười, quăng cho tôi cú chót:
- Vậy đi ha, ảnh không nói gì là đồng ý rồi đó! Mình lên nói chuyện tiếp đi em!
Mặc kệ cho tôi và lão quỷ già như đang lên cơn sốc thuốc, 2 con nhỏ hí hửng dắt tay nhau đi lên phòng. Quỷ già ngó tôi, gương mặt đầy vẻ khâm phục, run giọng nói:
- Vậy ai quản tao mầy?
Tôi cũng run giọng đáp:
- Thím Trang được không anh?
Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí - cái câu ngạn ngữ của tụi tư bản giãy chết luôn là câu tôi tâm đắc nhất. Hiện giờ, tôi cũng đang gặm nhấm câu tâm đắc đó của mình thêm tới vài chục lần, để hiểu xem rốt cuộc 2 con nhỏ này đang tính bắt mình trả phí bao nhiêu cho cái bữa trưa bự quá sức bự này! Thiệt tình tôi có hơi khờ thật, nhưng cũng đâu tới nỗi tin tưởng mù quáng vào đặc ân mà chúa trời dành tặng cho những người có vẻ ngoài đẹp đẽ. Một trong hai con nhỏ đã là món quà quá cỡ thợ mộc rồi, có cả 2 con nhỏ một lúc chắc ... chúa trời ổng cũng xuống đổi vị trí cho tôi luôn!
Nhưng tôi có cố nghĩ tới nát óc cũng không ra được gì hết trơn hết trọi. 2 con nhỏ làm như muốn làm tôi sung sướng mà ... chết luôn tại trại hay sao đó. Đi ăn cơm, 2 con nhỏ ríu rít đi theo. Đi cafe, 2 con nhỏ ngồi kề 2 bên, nhỏ bóc trái cây, nhỏ quậy cafe. Tối ra ghế đá, một nhỏ nghịch tai, một nhỏ nghịch tóc. Mà ác một cái mặt mũi cả 2 con nhỏ đều tươi tỉnh như mới trúng số, vậy mới thiệt tình không tả nổi!
Hiện giờ tại trại, cái gì mà Nam tàu, cái gì mà Hiếu mốc, cái gì mà du đãng vô địch khám lớn, bỏ qua một bên hết đi. Giờ trại chỉ có một nhân vật số má nhất: Long 2 beo. 2 beo ngon lành hẳn hoi nha, không phải beo tầm bậy ăn hòm tôn như trong truyện lão Ngọc đâu nha. Thứ beo đó tôi nghi xưa lão cũng nuôi tới 3 con thiệt. Lão giàu mà, hơn nữa chắc chỉ đám beo đó mới chịu lão.
Nói gì thì nói, tôi đi ra đi lòng vòng trong trại cũng phải mắt trước mắt sau dòm cẩn thận. Không thừa chút xíu nào hết, bởi giờ tôi có khi lại là mục tiêu ám sát của đám dê xồm trong trại không chừng. Gây cho chúng quá trời tự ti, mặc cảm, lỡ chúng quẫn lên làm bừa thì lão Ngọc cũng không cản được đâu nha. Chưa tính, đám bảo vệ nhìn thấy tôi giờ cũng với con mắt săm soi thấy ớn, động một cái là tính phạt kỷ luật liền. "Dù sao đi nữa, họ đáng thương hơn là đáng giận" - tôi thường tự nhủ vậy. Trở thành một nhân vật vip, có nghĩa là thái độ cư xử của mình cũng phải trở nên hòa nhã hơn, lịch sự hơn để xứng đáng với đẳng cấp mình đang có. Tôi lúc đó hay tâm niệm vậy.
Ngày trước, đám học viên mới vô trại sẽ rình mò xem mặt các anh đại anh bự số má như lão du đãng nhà tôi, Nam tàu hoặc Hiếu mốc. Cái gương mặt sẽ đờ đẫn bởi khâm phục, sao hình xăm các anh ấy ngầu quá, sao mặt các anh ấy cô hồn quá, tụi em hâm mộ các anh quá. Giờ, tôi coi bộ cướp khách hết của 3 lão rồi nha. Đám cắt cơn ra vô còn sảng thuốc đã ráng lết xuống căng tin cafe, ngó vô mặt tôi với một vẻ mặt vừa hâm mộ vừa muốn lấy mạng tôi. Vừa phải thôi nha - tôi tuy giờ trở thành người lịch sự và hòa nhã tới tột bậc, dạng như kiểu một quý ngài ở trại cai nghiện rồi nhưng không có nghĩa là dòm vô tôi lom lom giống như dòm quái thú cũng được à nha!
Xế chiều, tôi đang dắt 2 con beo đi vòng vòng quanh trại cho đỡ mập trong ánh mắt thèm thuồng ghen tị của nguyên trại thì nghe tiếng loa kêu chói lói. Giọng lão Bảo thiệt tình y chang như lão du đãng già, đặc biệt ở chỗ lưu manh:
- Mời anh Long 2B lên trên giáo vụ có việc gấp!
Nguyên trại này không có cái phòng nào tên là 2B hết trơn hết trọi. 2B là ký hiệu riêng lão đặt cho tôi - có nghĩa là 2 beo. Tôi cũng mặc lão, giờ phải giữ cái phong độ lạnh lùng quý tộc nuôi 2 beo của mình, điềm tĩnh bước lên phòng giáo vụ. 2 con nhỏ lóc chóc đi theo, cái miệng vẫn ríu ra ríu rít.
Vô tới phòng, bà giáo vụ già ngó tôi bằng một con mắt nẩy lửa. Cái vụ của tôi nguyên trại đều biết, không có lý do gì bả không hay cả. Bả thương con nhỏ Mỹ Anh dữ dội, sức mấy mà bả tin tôi không ăn hiếp, chiêu trò để cua thêm một con nhỏ nữa. Nhưng thấy cái mặt tươi rói của nhỏ Mỹ Anh, con mắt nẩy lửa của bả biến dần thành một thứ ánh mắt thất vọng tràn trề. Tôi hiểu, với một người có tâm như bả, vấn đề xuống cấp đạo đức tới mức nghiêm trọng của giới trẻ không thể làm bả vui lòng. Nhưng tôi kệ bả, tôi vui là được!
Ông thầy Bảo hắng giọng:
- Đủ bộ ba rồi ha. Thôi vào vấn đề luôn đi, tình hình là trại sắp làm sinh nhật kỷ niệm 5 năm ngày thành lập. Mày với nhỏ Mỹ Anh, nhỏ Thư cũng phải tham gia, cấm không được từ chối đó nha!
Cái kiểu ép người này ở đâu ra vậy trời! Tôi chưng hửng ngó ổng. Ổng lại ngó qua con nhỏ Mỹ Anh. Tôi thua. Suốt ngày lôi cái vụ ân tình này ra ép người, thiệt tình ông giáo già sao không đi làm du đãng đi có phải ổn hơn không? Thấy tôi xuôi xị gật đầu, 2 con nhỏ cũng vui vẻ hưởng ứng. Như thường lệ, tôi sẽ đảm nhiệm cái vẽ vời cho tờ báo tường tầm bậy tầm bạ, còn 2 con nhỏ sẽ phụ tôi lặt vặt. Chưa kể, nhỏ Thư có nghề DJ sẽ lo cái âm thanh của buổi ca nhạc luôn.
Trước giờ con nhỏ Thư chưa khi nào biết tôi có cái tài lẻ vẽ tranh thì phải. Thiệt tình, có 2 con beo ngồi kế 2 bên, cái máu nghệ thuật trong người tôi nó cứ dạt dào như sóng biển. Hí hoáy vẽ một hồi, gương mặt u ám của bà giáo vụ già coi bộ cũng giãn ra nhiều:
- Thằng quỷ này cái gì cũng hay hết trơn!
Tôi làm bộ nịnh nọt bả:
- Vậy mà nãy con vô có người cứ lườm con hoài!
Bả bật cười, đánh nhẹ lên vai tôi:
- Con là cái thứ quỷ gì đâu, tội nghiệp 2 con nhỏ!
2 con nhỏ mắt lơ láo nhìn bả, chẳng có vẻ tội nghiệp gì hết trơn hết trọi. Bả lắc đầu, kêu:
- Ngồi đó đi cô đi mua cho ít chè ăn, chịu không?
Mắt hai con nhỏ sáng bừng. Cái căng tin này thứ quỷ gì cũng có, có điều không có bán chè. Hơn nữa kể cả có bán, đồ đời ăn vẫn ngon hơn nhiều chứ bộ!
Tôi rất khoái một cái ví dụ về hiệu ứng đám đông: một người kêu bạn là "con heo", bạn sẽ nhảy dựng lên tấp nó. Mười người kêu bạn là con heo, bạn sẽ lúng túng kiếm từ chửi đám đó. Một trăm người nói bạn là con heo, bạn sẽ đôi lúc tự sờ lên tai mình coi nó có dài thiệt hay là không và tới khi một ngàn người kêu bạn là con heo, lúc đó bạn sẽ tự động đi ăn cám. Cái thứ hiệu ứng đồ quỷ đó hình như đang vận lên tôi thì phải. Tất nhiên tôi không nói chuyện tôi ụt ịt đi ăn cám nha. Chuyện ở đây là ở chỗ nguyên trại đứa nào cũng coi tôi là 1 thằng có tới 2 con beo lận, từ đám bảo vệ, giáo vụ cho tới y tế, riết rồi lâu ngày tôi cũng tự tin rằng: 2 con beo này đều là của mình thiệt.
Nhìn bề ngoài coi bộ cũng giống, nhưng trong lòng tôi thì kêu trời quá xá. Có 2 con beo kè kè bên mình, tôi muốn động tay động chân một xíu cũng nhúc nhích không có nổi. Nếu như trước kia, thi thoảng có thể chớp nhoáng hun vô môi con nhỏ Mỹ Anh một cái hoặc đụng chạm qua qua nhân lúc bảo vệ không có ngó ngàng, giờ tôi ngồi xuôi xị giữa hai con beo cả ngày. Nhỏ Thư - tôi biết nhỏ có tình cảm với tôi, còn tôi ở lâu lắc gần gụi với nhỏ tôi cũng có chút ... ham muốn, nhưng nó chưa đủ lớn để tôi thân mật với nhỏ Thư trước mặt con nhỏ Mỹ Anh kia. Còn nhỏ Mỹ Anh, tôi quen với mấy vụ thân mật với nhỏ quá trời, nhưng trước mặt con nhỏ Thư, tôi lại thấy can đảm của mình đi đâu hết trơn hết trọi. Tình thế của tôi lúc đó giống như một thằng cha bị bỏ đói cả tuần trời, nhìn bên trái có dĩa cơm tấm, bên phải có tô bún bò, ngặt nỗi tay chân bị trói còng queo, ăn không nổi chỉ có thể ... hít hà. Đau khổ không để đâu cho hết!
Tiếng chân bà giáo vụ già vừa loẹt xoẹt bước ra ngoài cửa, tôi thấy muốn khóc quá đỗi. Nếu như chỉ có một trong hai con nhỏ bên người, quãng thời gian này chính là thời khắc vàng ở trong trại luôn. Nhưng ngó bộ dạng 2 con beo tỉnh queo như vầy, tôi nghi nhiều lắm mình cũng chỉ có thể làm bộ ...nắm tay hai con nhỏ. Lá gan của tôi bình thường cũng đâu có nhỏ, nhưng sao khi kẹp giữa 2 con beo bự này nó trở nên bé xíu như chuột nhắt vậy. Ngó nhỏ Thư một cái, dòm nhỏ Mỹ Anh một cái, âm thầm nuốt nước miếng rồi gục đầu xuống chịu trận, hí hoáy vẽ tiếp.
Con nhỏ Mỹ Anh coi bộ bị cái bộ dạng chán nản của tôi làm cho tội nghiệp. Nhỏ chúm chím cái môi, ngồi sát lại gần tôi hơn, cái mắt lim dim:
- Bộ anh tính vẽ hoài hả Long? Lát vẽ cũng được mà!
Là em gợi ý trắng trợn đó nha. Tôi tính ném cây viết đi, bế nhỏ quẳng luôn lên bàn rồi lột phắt đồ ra - nhưng ... đó chỉ là tôi tính vậy thôi. Quay qua nhỏ, nhìn gương mặt nhỏ tươi rói như muốn chọc tức tôi, thiệt tình dễ quê à nha. Tôi thở dài một cái:
- Thôi khỏi vẽ nữa, sao bữa nay vẽ không có hứng!
Con nhỏ lại tủm tỉm cười. Rồi đột nhiên nhỏ xáp vô lòng, chun cái mỏ hun đánh chóc vô ngay má tôi, thì thào:
- Cái đồ ham hố, mấy bữa nay không hun lại bày đặt giận!
Con nhỏ và tôi thân mật nhiều lần, nhưng cái lần này, nụ hôn vô má tôi của nhỏ lại mang cho tôi cái cảm giác khác lạ hoàn toàn. Bởi ngay kế tôi, con nhỏ Thư cũng đang ngó đăm đăm. Ngó đàng hoàng chứ không phải lén lút như bữa tôi vô phòng nhỏ đâu nha! Mắt con nhỏ không ánh lên những tia ham muốn hay ghen tị, mà đơn giản chỉ là một chút ... đòi hỏi và nhõng nhẽo. Tôi được nhỏ Mỹ Anh bật đèn xanh, tính ôm gương mặt nhỏ lại hôn một cái thì nhỏ đã lon ton chạy ra cửa phòng, miệng làm bộ càm ràm:
- Thầy nè, sao cô Mỹ đi mua chè lâu dữ vậy? Con đói bụng quá trời luôn.
Đang chưng hửng vì mất hứng thì nghe sau lưng nóng rực. Nguyên cái thân hình của nhỏ Thư ép vô lưng tôi nghe mềm mại tới tê người. Vòng tay của nhỏ xiết qua eo tôi, hơi thở phảng phất vị son môi phà vô tai tôi nghe nóng hổi:
- Tới em!
Chưa kịp suy nghĩ được điều gì, cái môi của nhỏ đã nằm gọn trên má tôi. Nụ hôn của nhỏ ướt át, đầy ham muốn chứ không phải kiểu hôn nhẹ nhàng của nhỏ Mỹ Anh. Người tôi đờ đẫn đi giống như đang ở trong giấc mộng. Tay con nhỏ xiết chặt hơn, giọng nói sau lưng cũng gấp gáp hơn:
- Sao anh không chịu hôn em?
"Chúa tha thứ cho con" - tôi nghĩ vậy trong đầu rồi từ từ quay lưng lại. Nhỏ đang nhìn tôi cười tủm tỉm, con mắt ánh lên một thứ thỏa mãn khó tả. Cặp môi đánh son phớt hồng của nhỏ khẽ đưa ra như khiêu khích. Nóng rồi à nha, con người chứ có phải gỗ đá đâu mà năm lần bảy lượt 2 con nhỏ tính chơi ác với tôi dữ vậy! Tôi đưa tay ôm chặt con nhỏ vào lòng, nghe bầu ngực nhỏ ép vô ngực mình mềm nhũn. Con nhỏ gương mặt hạnh phúc và chờ đợi nhìn tôi thật dịu dàng. Tôi cúi đầu xuống, nghe bờ môi mình chạm vô môi con nhỏ mà như hun nhầm dây điện cao thế đã bóc trần. Thứ cảm giác được giải phóng ra khỏi tất cả những bức xúc, ham muốn kìm nén bấy lâu như vỡ òa. Nhỏ nhắm nghiền mắt, cặp môi mở rộng hơn, cái lưỡi nhỏ quấn vô lưỡi tôi nghe ấm sực. Thời gian, không gian như đứng im hết cả trong cái giây phút ấy. Trong đầu tôi, một thứ cảm xúc kì lạ với con nhỏ rốt cuộc rồi cũng ra đời...
Trong cái khoảng khắc quên trời quên đất ấy, tôi tê tái phát hiện ra phía sau lưng mình có thêm một thân hình nóng rực nữa xáp vô. Mùi Hermes Kelly quen thuộc lại xộc vô cánh mũi. Nhỏ Mỹ Anh choàng tay vô eo tôi, ôm thật chặt. Gương mặt nhỏ áp lên vai tôi nghe dịu dàng và trìu mến lạ lùng. Giọng nhỏ cà rỡn, nhưng tôi nghe không thấy nét vui:
- Cái đồ quỷ nè, chỉ vậy là nhanh thôi!
Khung cảnh nửa phim Hàn nửa Liêu trai chí dị nhanh chóng biến mất cái roẹt khi tiếng của bà giáo vụ già vọng vô phòng:
- Chè tới rồi nè mấy đứa! Ủa, sao thằng Long môi đỏ quá vậy con?
________________________________________
Sinh nhật trại thường là ngày được tổ chức lớn và vui nhất - đó là tôi nghe đám học viên cũ kể lại. Tôi thì chẳng quan tâm lắm tới sinh nhật hay đám ma của cái trại này, nhưng tâm trạng đang vui vẻ và nhất là nghĩ 2 con nhỏ cũng sẽ thoải mái hơn trong đêm văn nghệ, tôi cũng ráng làm. Ba cái vụ báo tường dễ ẹt, tôi vẽ roẹt roẹt là xong. Giải quyết xong vụ đó, tôi rảnh tay ngó qua 2 con nhỏ dợt văn nghệ.
Đợt văn nghệ này ngon lành hơn hẳn mấy vụ văn nghệ bậy bạ hay tổ chức. Đám học viên đăng ký văn nghệ sẽ được kêu nhà mang đồ đời tới cho bận, khỏi mặc đồ trại hát. Đây cũng là một dịp để thể hiện đẳng cấp nên vài em beo mặc dù tiếng hát chỉ nhỉnh hơn con vịt kêu một chút cũng xăng xái tham gia đăng ký. Còn cỡ 2 ngày nữa mới tới văn nghệ, mà nhìn vô phòng tập của đám học viên nữ chẳng khác gì sàn diễn thời trang. Nào đầm, nào váy, nào áo, dây lưng phụ kiện, nhìn một hồi choáng váng tới ngất xỉu.
Nhỏ Mỹ Anh của tôi đợt này cũng có chút tiến bộ. Nhỏ chỉ mang cỡ ... nửa đống đồ lần trước, nhưng cũng đủ cho đám beo trường muốn nín thở. Ngó cái ánh mắt hâm mộ và ghen tị của đám beo, nhỏ cười sung sướng tới ngoác cả miệng, mặc kệ tôi thở dài chán nản. Thứ gì đâu cứ ngó thấy quần áo là mắt sáng rỡ.
Con nhỏ Thư của tôi coi bộ đơn giản hơn nhiều. Túi đồ của nhỏ chỉ có chút xíu, nhưng tôi ngó nhỏ mặc đồ còn ưa hơn đám beo xúng xính áo váy nhiều. Nhỏ lựa lựa một cái quần da màu đen, áo dây đen bận vô, tôi nhìn mà muốn nín thở. Da con nhỏ trắng phau, mặc cái áo đen bó sát người nhìn càng nổi bật. Mái tóc ngắn kiểu tomboy của nhỏ hợp với bộ đồ khủng khiếp, nhìn nhỏ vừa ngầu vừa cá tính, lại quyến rũ một cách rất khác lạ. Nhỏ ngó thấy cái gương mặt thờ thẫn của tôi, tự hào xoay xoay người, nháy mắt:
- Em mặc bộ này có ổn không?
Tôi làm bộ lau mép, chớp chớp mắt:
- Em nói thiệt đi, trước giờ em có đi thi hoa hậu khi nào không vậy Thư?
Con nhỏ nào cũng khoái nghe xạo hết trơn. Nhỏ nghe câu đó thì cười re, chẩu môi ra:
- Mai mốt về em đăng kí đi thi ha!
Tôi xua tay:
- Không được, anh không có đồng ý. Vợ lớn của anh không khi nào mặc bikini cho mấy thằng già dê đó ngắm được!
Quên chưa khoe, từ sau bữa trên phòng giáo vụ, nhỏ Mỹ Anh đã trở thành vợ nhỏ, nhỏ Thư trở thành vợ lớn. Vui vẻ lên thì gọi vậy, chớ gọi trước mặt đám đông chắc chúng đè tôi ra cắt ... quá. Nhưng lúc này, buông thả với nhỏ chút xíu cũng không sao! Mà quả thiệt, đàn ông có cái thứ tính sở hữu ghê gớm lắm. Con nhỏ Thư của tôi giờ đã trở thành một thứ tài sản riêng - mặc định như vậy đi. Tôi không có đồng ý cho bất cứ ai dám lân la tới con nhỏ cả.
Nhỏ Mỹ Anh cũng lon ton chạy ra. Bữa nay nhỏ mặc cái đầm đen nhìn già chát, nhưng tôi hiểu nếu tôi mở miệng ra chê, cuộc đời tôi coi như sang trang cuối. Tôi làm bộ trầm trồ khen nhỏ:
- Vợ nhỏ của anh bữa nay nhìn như công chúa vậy ha?
Mũi con nhỏ phổng lên.
- Vậy mà em tưởng anh chê! Em thấy chị Thư mặc đồ đen đẹp quá xá nên cũng kiếm cái váy cùng màu bận vô đó. Hên là nhà gửi có một cái váy đen, ở ngoài em ít bận màu này, già lắm!
Tôi cũng nín thở với con nhỏ luôn. Ganh cái gì không ganh, ganh nhau cái màu ... quần áo. Nhưng nhìn 2 con nhỏ líu ríu đứng trước mặt, thiệt tình trong lòng tôi nở hoa quá đỗi. Tôi chỉ muốn ở lại luôn cái trại này cũng được, lâu cỡ nào cũng được, miễn là 2 con nhỏ cũng ở cùng với tôi là được.
Có điều, tâm hồn lãng mạn của tôi vừa lãng đãng bay lên bỗng rớt cái bịch trào máu. Cái gì thế này hả trời? Đừng nói tôi đang bắn CF chế độ Zombie và nhìn thấy nữ y tá quỷ à nha! Một bóng người ngó qua hơi giống que củi mục, cái mặt trắng ởn, phần còn lại đen thui, cái răng cửa sứt một miếng bự đang nhe ra cười giả lả:
- Long có phước quá ta! Chị đi bao nhiêu trại cũng chưa thấy ai đào hoa dữ dội cỡ mày hết đó!
2 con beo làm bộ ngúng nguẩy, chạy đi chỗ khác. Tôi lấy hết can đảm, nở một nụ cười với bả:
- Chị Trang dạo này trẻ ra dữ ha. Ủa mà sao chị cũng lên đây, tính đi văn nghệ hả?
Giỡn với mụ vậy ai đè mụ làm tôi chết điếng. Cái mắt nhỏ xíu chải mascara dày cui chớp chớp:
- Chị già rồi, đâu có muốn bon chen với đám trẻ. Dở một cái là mấy bà giáo vụ biết chị ca hay, ép hoài, chị đành phải gật. Thiệt tình tụi em không biết, thời ở trường lớn chị cũng là cây văn nghệ chứ bộ!
Ngó cái bộ dạng giống trái táo tàu của bả đang lim dim như hồi tưởng về một thời kỳ vàng son ... hổng biết có thật hay không, tôi nghe cổ họng mắc ói quá xá. Ráng kiềm chế để khỏi phun tại trận, tôi hạ giọng:
- Vậy chị tính hát bài gì, chị Trang?
Thiệt tình con mụ này ra ngoài, mấy đoàn kịch ma trải thảm rước vô liền không cần suy nghĩ một giây. Ác một cái, bữa nay thím đi hát chớ không có đi diễn kịch. Thím nghe thấy hỏi thăm trúng tủ của mình, cái bộ dạng tỏ ra đắc ý hệt như mặt lão quỷ già. Ủa mà sao lại có lão quỷ già ở đây ta? Đang còn sung sướng với ý định nảy ra bất chợt thì đã nghe mụ ỏn ẻn trả lời:
- Ngó chị lớn tuổi vậy chớ tính chị vẫn trẻ trung lắm. Chắc chị hát bài "Yêu anh yêu trọn con tim" của Trần Tâm đó, em thấy được hông?
Cố gắng nha, cố gắng nha. Tôi tự nhủ trong đầu mình mấy chục lần câu đó, tay len lén bưng cuống họng. Không kiềm chế được là lát giáo vụ dọn phòng mệt nghỉ đó nha. Chờ cơn mắc ói đi qua, tôi liếm môi, giọng hết sức nghiêm túc:
- Chị gởi bài này cho anh Ngọc trước toàn trại, ảnh cảm động tới chết luôn đó chị! Ổng nhắc chị hoài à!
Già dịch mấy bữa nay coi bộ phởn phơ à nha. Mấy trận banh liền lão đều thắng, đêm lúi húi hút chích gì đó mặt mũi phê như tê tê, bữa nào không hút chích lại rủ rê tôi chui sang phòng Hiếu mốc nhậu đêm. Hiếu mốc cũng chơi với đám xe (bảo vệ), bởi vậy phòng lão cũng thuộc dạng không nên đụng tới trong trại. Mồi nhậu chỉ cần dăm trái cóc, xoài, đĩa muối ớt, mấy anh em ngồi tán dóc trên trời dưới bể. Rất nhiều câu chuyện trường trại tôi được nghe cũng từ những bữa rượu đêm này. Có điều, càng vui, lão già dịch lại càng phá ác.
Buổi trưa đang mặc nguyên chiếc quần đùi, thoải mái chui rúc trong mền, nghe nguyên cái gối ném qua cái bịch. Trại này dám cầm gối ném tôi chỉ có duy nhất lão. Bực dọc ló con mắt ra, thấy bộ dạng lão trâng tráo kêu:
- Ngủ gì nữa, xuống căng tin mua dùm tao phong kẹo đi!
Lão đi mà mua. Tôi chả thèm trả lời, ngoảnh lưng vào lão, chúi đầu nằm tiếp. Lão già lại la chói lói:
- Mày không đi đúng không? Coi nè! Có đi không?
Cái tay lão làm bộ nắm nắm vào không khí, tự đập xuống trán. Tôi ngán ngẩm đá tung mền ra, hét:
- Đi liền!
Bực dọc không để đâu cho hết, nhưng ít ra tôi cũng còn một niềm an ủi: buổi văn nghệ tới! Nghĩ tới đây, lòng tôi nhẹ nhàng hẳn đi, lon ton chân sáo xuống mua cho lão nguyên bịch kẹo. Lão già nhìn nét mặt hớn hở của tôi, nghi ngờ ngó vô bịch kẹo, săm soi hạn sử dụng. Coi bộ lão nghi tôi mua kẹo hết đát về cho lão ăn à nha. Tôi đời nào lại bỉ ổi tới vậy. Tôi bỉ ổi hơn thế nhiều! Ủa mà bỉ ổi là cái gì ta? Câu này tôi nghe lão kêu tôi riết cũng thành quen, hừ!
Mất giấc ngủ, tôi đành khoác cái vô lên giáo vụ coi đám beo tập tành. Đám beo siêng dữ, hết giờ ngủ trưa đã tụ tập nguyên đám, mặt mũi coi bộ hưng phấn lắm. Nghe đâu đợt này trại có mời chừng trăm mấy học viên trại khác tới giao lưu. Tụi này cũng nghiện quý tộc luôn nha, nghe đâu trong trại có cả phòng massage trị liệu, bể bơi rồi đủ thứ hầm bà lằng hết trơn, ngon lành hơn cả trại tôi. Mấy con beo nghe có đám nghiện trường khác tới cũng có vẻ hào hứng hơn nhiều. Thứ mắc dịch gì đâu, tối ngày lo làm dáng với ghi điểm trước mặt mấy đứa xì ke - tôi lẩm bẩm. Nhưng không dám nói ra thành tiếng, bởi con nhỏ Thư của tôi cũng được tính là xì ke chứ bộ!
Nhỏ Mỹ Anh bữa nay trang điểm nhẹ, mặc đồ trại, nhún nhảy hát gì đó. Con nhỏ giọng hát cũng tạm, không hay nhưng không dở. Tôi đứng vô một góc, chăm chú nhìn. Nguyên đám ở đây có mình tôi là nam, còn lại quá trời beo. Nhỏ không phát hiện ra tôi, vẫn nhún nhảy hết sức tự nhiên, hứng chí lên còn lắc lắc cái mông, nhìn kích thích dữ dội à nha. Tôi nuốt nước miếng một cái. Thiệt tình không nghĩ con nhỏ của mình cũng chất chơi dữ vậy luôn.
Nhỏ Thư ngó thấy tôi, len lén xáp lại. Phòng giáo vụ đông quá trời đông, đám beo dán mắt vô quần áo, đám thầy thợ thì dán mắt vô mấy tiết mục trình diễn. Chỉ còn nốt bữa nay là tới ngày diễn, lại có cả trại khác đến coi, mấy ông bả cũng làm việc mệt muốn xỉu luôn. Chẳng ai để ý tới tụi tôi hết trơn hết trọi, mà có để ý cũng làm gì tôi được chớ! Phòng giáo vụ này tôi đi đi lại lại khác gì ... nhà tôi.
Bàn tay nhỏ xíu của nhỏ nắm lấy tay tôi. Khuôn mặt bừng lên cái vẻ hạnh phúc và vui sướng khó tả. Tôi nghe lòng mình mềm lại. Thiệt tình, càng ở gần con nhỏ, thân mật với con nhỏ, càng thấy nhỏ có một sức quyến rũ lạ kì. Con nhỏ không hấp dẫn đàn ông bằng cái kiểu ngoan hiền, dễ nghe lời, nhỏ cuốn hút đàn ông theo một cách rất đàn bà và từng trải. Tình cảm của nhỏ được thể hiện từ ánh mắt, nụ hôn, cho tới cả một cái nắm tay. Cái cảm giác được nhỏ coi như một thứ báu vật quý giá và nâng niu, mơn trớn từng lúc ở gần là một thứ trải nghiệm đẹp đẽ mà tôi không quên nổi...
Cái mũi cao ráo còn lấm tấm mấy giọt mồ hôi của nhỏ chun chun lại, đưa vô cổ áo tôi hít hà:
- Bữa nay anh không xức dầu thơm hả? Nhưng em thích mùi tự nhiên của anh hơn!
Thiệt tình, thằng đàn ông nào cũng có thể sướng tới rụng rời khi nghe những lời khen kiểu vậy. Tôi nắm tay nhỏ kéo nhẹ vô lòng, xoa xoa cái lưng của nhỏ. Nhỏ im re như con mèo, mái tóc ngắn cọ vô má tôi dịu dàng. Tôi giơ tay lau chút mồ hôi vương trên mặt nhỏ, bàng hoàng nhận ra từ trước tới giờ, tôi chưa khi nào thấy nhỏ đẹp như lúc này. Cái ảo giác đó chỉ xuất hiện khi người ta yêu thương một ai đó thật lòng. Tôi biết, từ lúc này, trong lòng mình đã có thêm hình bóng nữa...
Ai nói một người đàn ông không thể yêu một lúc 2 người? Tôi thấy đó chính là điều tầm bậy nhất tôi từng nghe. Ít ra trong lòng tôi lúc này, trái tim như chia ra 2 ngăn đều đặn: một cho nhỏ Mỹ Anh và phần còn lại thuộc về nhỏ Thư. Tôi cũng chưa bao giờ mắc công so sánh tình cảm của mình đối với từng con nhỏ một, chỉ biết cả hai con nhỏ đều là những điều tôi trân trọng và không khi nào muốn mất đi.
Chút yên tĩnh và lãng mạn hiếm hoi bỗng vỡ tan như bong bóng xà phòng khi một nhánh cây khô diện váy trắng tinh khôi xuất hiện cái rụp. Cái trại thiệt tình tầm bậy hết sức, Tết tới nơi rồi mà còn bày đặt tổ chức Halloween. Thím Trang xúng xính trong bộ váy trắng có thêu ren xuất hiện trước mặt tôi, mái tóc bữa nay uốn xù mì bằng giấy cuộn (đám nữ trong trại làm tóc kiểu này), ỏn ẻn:
- Long coi chị mặc bộ này sao? Mắt đàn ông nhìn chuẩn hơn đám đàn bà đó nha!
Cái gì mà mắt đàn ông? Cỡ thím phải mắt khủng long bạo chúa nó nhìn mới thấy vừa - tính nói vậy nhưng sợ gương mặt ma chê quỷ né của bà mà mếu máo một cái, chắc tôi tông tường trại chạy thằng về trung tâm thành phố quá. Tôi đành làm bộ dòm dòm, ngẫm nghĩ lâu lắc một hồi, kêu:
- Chị Trang có dáng ăn mặc ghê, mặc gì cũng đẹp hết trơn. Cái váy em thấy cũng đẹp, nhưng mà...
Nghe tôi ấp úng một hồi, mụ sốt ruột:
- Trời ơi chị em mình có gì mà Long ấp úng dữ vậy! Nói chi nghe coi chị còn sửa, lẹ đi nè!
Tôi ghé tai thím đó, nói nhỏ:
- Anh Ngọc ảnh lại khoái màu hồng mới chết chứ!
Mụ già đần mặt ra. Coi bộ hơi ngỡ ngàng vì sở thích của anh Ngọc lại biến thái như vầy. Nghĩ ngợi hồi lâu, giọng mụ quả quyết:
- Được, để chị đi gọi điện về nhà!
Thím Trang này cũng là một dạng đặc biệt ở trại. Nghe đâu mụ là con em cán bộ cao cấp luôn, gia đình có gốc cực bự. Tất cả anh chị em mụ đều đàng hoàng, duy nhất có mình mụ không hiểu sao lại lậm vô cái thứ ma quỷ này. Mụ ở ngoài chơi hàng công an còn không bắt, chỉ đem trả về nhà. Tiền mụ cũng chẳng thiếu, khi nào chơi nhiều quá thì vô trại cai, khỏe về chơi tiếp. Có điều, chơi cả chục năm trời nên cái đầu mụ thi thoảng cũng không được bình thường cho lắm. Ba cái lúc hàng ngày, mụ ranh như con quỷ, nhưng hễ nói tới trai thì khờ như con nít vậy. Thiệt tình, khờ dại vì mấy người đẹp trai cỡ tôi còn nghe được, khờ dại vì lão quỷ già kia thì tôi cũng thấy đầu mụ... có vấn đề nghiêm trọng à nha!
- Cảm ơn em nha Thư!
Nghe xong câu trả lời vô thưởng vô phạt của tôi, nhỏ vẫn mỉm cười. Nhưng cái cười của nhỏ có một phần chua chát. Rồi đột nhiên, nhỏ xoay qua tôi, hỏi:
- Em có thể ôm anh một lần không?
Tôi nhìn gương mặt buồn bã của nhỏ hồi lâu, khẽ gật đầu, dang đôi tay ôm nhỏ vô lòng. Cánh tay nhỏ xiết vô lưng tôi thật chặt. Bên tai tôi, tiếng của nhỏ thì thầm:
- Em xạo anh đó, đây là lần thứ 2 rồi!
Cuối cùng, rốt cuộc cũng tới ngày con nhỏ hết phép. Tôi hết đứng lên lại ngồi xuống, hết châm thuốc lại dập thuốc bên cái ghế đá nhìn ra cổng trại. Thiệt tình không có cái thứ cảm giác nào khó chịu bằng cảm giác chờ đợi hết trơn. Quỷ già đi đánh cờ tướng, nhỏ Thư vô phòng, còn mình tôi ngồi thù lù như con cóc cụ từ khi tập thể dục buổi sáng xong. Hễ cái cửa vừa mở, tim tôi lại đập mạnh một cái. Nhưng lần lượt, hết bảo vệ vô lại tới giáo vụ vô, giáo vụ vô xong lại tới y tế vô, y tế vô xong thì người mới vô, thiệt tình tôi muốn chửi thề quá xá. Ngày này ngày gì mà cứ ra vô liên tục như con thoi vậy!
Tới giờ cơm trưa, quỷ già cho một thằng nhóc ác xuống kêu tôi ăn cơm, tôi cũng mặc. Ăn uống gì tầm này nữa trời. Quỷ già thấy tôi không chịu xuống, bỏ cả bo cơm phăm phăm chạy xuống, la chói lói:
- Đi ăn cơm hay đợi tao xách cổ lên ăn!
Tôi uể oải đứng dậy, dù biết chắc lão sức mấy nhấc nổi tôi! Vừa nhấc cái thân hình nặng trĩu lên khỏi ghế đá, cái cửa trại lại kêu một tiếng kèn kẹt. Y tế hay bảo vệ gì thì vô nốt đi - tôi ngán ngẩm đoán vậy. Nhưng không, lần này là con nhỏ!
Tôi muốn chạy ra ôm con nhỏ quá trời mà sao cái chân bước đi không nổi. Con nhỏ mới thay bộ đồ trại, nhưng vẻ mặt và kiểu tóc của nó vẫn tràn ngập một thứ "mùi đời". Nhỏ trang điểm nhẹ, tóc vừa làm xoăn nhìn hơi già dặn đi một chút, nhưng lại quyến rũ hơn nhiều. Cái miệng phớt hồng của nhỏ nhoẻn cười khi thấy bộ dạng của tôi, nhưng trong một thoáng, đôi mặt của nhỏ có cái ánh nhìn gì xa xôi và lạ lẫm lắm. Tôi chưa thấy nhỏ nhìn tôi bằng ánh mắt đó bao giờ... Nhưng chỉ trong thoáng chốc, cái ánh mắt ấy lại hiện đầy ra vẻ lo lắng, quan tâm. Nhỏ chạy lẹ tới gần tôi, nắm tay tôi lắc lắc:
- Bộ giận em hả, sao thấy em về không nói gì hết vậy?
Cái chút khó hiểu của tôi về ánh mắt ban đầu của nhỏ cũng nhanh chóng bị biến mất tiêu. Chưa kịp trả lời, lão già dịch đã lanh chanh:
- Giận cái gì, nó bỏ bo nguyên tuần chắc đang đói muốn xỉu, sức mấy mà giận!
Con nhỏ hoảng hốt la:
- Sao anh lại bỏ ăn cả tuần? Anh vẫn còn đau hả?
Vừa nói, nhỏ vừa rờ rờ lên cái đầu tôi. Lão già cười khùng khục:
- Nó đau nhưng mà đau lòng đó! Em đi nó không chịu làm gì hết trơn, suốt ngày làm cái bộ đi đứng như thằng khùng, anh sợ muốn chết luôn!
Mắt con nhỏ ươn ướt, nắm tay tôi mạnh hơn, gắt:
- Anh không biết thương em gì hết! Em đi có mấy bữa mà anh như vầy hả?
Tôi cười trừ, kéo nhỏ xuống nhà ăn. Suốt quãng đường, nhỏ săm soi tôi thấy ớn, miệng la bai bải. Hăm chỉ 1 tuần sau mà tôi không mập lên như cũ, nhỏ sẽ cho tôi biết tay. Hừ, thứ gì của con nhỏ tôi chẳng biết, nói gì tay!
Xuống tới căng tin, nhỏ Thư đang ngồi ăn một mình buồn thiu. Thấy nhỏ Mỹ Anh, gương mặt nhỏ cũng lộ vẻ mừng rỡ, la:
- Em về rồi hả?
Nhỏ Mỹ Anh cũng cười re. 2 con beo thản nhiên xáp vô nhau ngồi ríu rít, mặc cho tôi chán nản buông mông xuống ngồi cạnh lão quỷ già. Quỷ già liếc xéo qua, gắt:
- Beo về rồi không đi ăn đi, còn ngồi đó ám tao hoài!
Thiệt tình, từ ngày nhỏ đi tới giờ, tôi mới thấy mùi vị cơm trong miệng nó thế nào! 2 con nhỏ thấy tôi ăn ngấu nghiến, coi bộ cũng hài lòng. Thi thoảng, con nhỏ Mỹ Anh lại liếc qua nhỏ Thư, ánh mắt cũng lạ lùng chẳng khác gì ánh mắt khi nhỏ nhìn tôi lúc ban đầu. Tôi nghe trên trán nhột nhột - đừng có thêm vụ gạch đá nào nữa nghen! Tôi dũng cảm được một lần thôi đó!
Ăn hết bo cơm, tôi nhanh nhanh chóng chóng kêu nhỏ chạy lên ghế đá ngồi nói chuyện một lúc, kẻo lát đám bảo vệ lại đuổi lên trên phòng bắt ngủ trưa. Không dè, nhỏ ỏn ẻn kêu:
- Em còn chưa tắm mà, lát em về phòng với chị Thư nói chuyện chút xíu nữa, anh để tới chiều đi. Phạt anh vì cái tội dám bỏ bo!
Chả đợi tôi càu nhàu, nhỏ lon ton khoác tay con nhỏ Thư đi lên phòng. Du đãng già thấy cái mặt tiu nghỉu của tôi, cúi đầu cười khùng khục từng tràng nghe dễ ghét thấy ớn!
Tôi cũng dắt quỷ già lên phòng. Thiệt tình lão cũng có hay chọc quê tôi xíu, nhưng có nhiều chuyện nếu không nói với lão, tôi cũng chẳng biết nói với ai. Trưa nay, quyết tâm cho lão già dịch khỏi ngủ trưa luôn!
- Anh đã yêu bao giờ chưa anh Ngọc? - Tôi mở đầu cuộc nói chuyện với lão như vậy.
- Chuyện đó hả? Xê ra tao đi ngủ, thằng nhóc ác!
Thiệt tình nói chuyện với lão già này bực dọc không để đâu cho hết. Cũng hên mặt tôi dày, hơn nữa tôi lại chẳng sợ lão, cứ chui đại vô mền, nằm tranh luôn gối lão. Lão già quỷ đẩy tôi một hồi không ra, bực bội kêu:
- Có gì thì nói lẹ đi, bàn chuyện tình yêu qua kiếm thằng quỷ xăm rồng rắn đầy mình mà bàn! Yêu với chả đương!
Thằng quỷ xăm rồng rắn lão nói không rõ là lão Thắng hay Nam tàu, nhưng chuyện của tôi mắc mớ gì tới mấy lão đó. Tôi chơi giọng năn nỉ:
- Chuyện này chỉ có anh mới hiểu được, người khác làm sao mà hiểu nổi!
Lão quỷ già tính ưa nịnh một cây, nghe tán tụng sự hiểu biết của mình cũng có vẻ giãn cái mặt ra một chút. Tôi tranh thủ thời cơ, thủ thỉ tiếp:
- Anh thấy con nhỏ Thư thế nào?
Lão gãi gãi cằm:
- Cũng được, con nhỏ đẹp, cũng ngoan, không đua đòi. Gái vậy trong trại là đồ hiếm rồi! Mà tự dưng hỏi tao về con nhỏ đó là sao?
Tôi liếm môi, định bụng làm cho lão té ngửa một phen:
- Nhỏ bữa trước nói thích em đó anh!
Không dè, người té ngửa là tôi mới ác. Lão già dịch khịt mũi:
- Tưởng gì mới, tao biết từ lâu rồi. Bộ tưởng tao nhìn không ra hả? Cái mặt con nhỏ đó từ ngày vô mâm cứ làm bộ lạnh lùng, nhưng giấu ai chớ giấu sao nổi mắt tao?
Coi cái mặt dương dương đắc ý của lão già quỷ, tôi cũng thấy ghét, nhưng phục lão cũng phục thiệt. Lão này tinh ranh khủng khiếp, không có gì qua mặt được lão hết trơn.
- Vậy em phải làm gì giờ?
Lão quay qua dòm tôi lom lom:
- Làm gì à? Chia lịch ra, mỗi ngày 1 con, nếu khỏe 2 con luôn một ngày, tính cái gì nữa?
Tôi nhăn mặt:
- Không giỡn nha anh. Em hỏi thiệt mà!
Lão làm bộ nghiêm nghị, cái giọng trầm lại:
- Nếu không chịu, mày chỉ có nước học theo tao thôi!
Tò mò à nha. Học theo lão già cái gì vậy trời? Tôi đưa ánh mắt dò hỏi chiếu qua lão. Lão trợn mắt:
- Như tao giờ nè, không nuôi con beo nào hết trơn. Bỏ luôn 2 con đi vậy là xong, khỏi nhức đầu.
Thiệt tình, có lẽ tôi sai lầm lớn khi đem chuyện này ra bàn với lão. Như kiểu thấu hiểu nỗi thất vọng của tôi, lão già an ủi:
- Vẫn còn cách khác, đó là học tập luôn tao thời trẻ. Thời trai trẻ của tao, mình tao nuôi 3 con beo một lúc không xi nhê gì hết!
Tôi chán nản tới tột bậc, lê gót về giường, ném lại cho lão một câu:
- Trưa rồi đừng nổ nữa anh ơi. Có mỗi thím Trang cũng không dám cua, bày đặt nuôi 3 con beo!
__________________
Tôi chẳng hiểu con nhỏ của tôi rầm rì cái gì với con nhỏ Thư mà qua trưa, thấy 2 con nhỏ nắm tay nhau xuống cafe tỉnh rụi. Ngó cái mặt là biết tám thông trưa luôn chứ không có ngủ nghê gì hết ráo. Nhìn thấy tôi, cả 2 con nhỏ cười toe - nhưng một con cười kiểu ngượng ngùng - nhỏ Thư. 2 con nhỏ dắt nhau chạy tới chỗ tôi, mỗi con nắm một tay áo kéo tôi đi. Vụ này là cái gì đây trời?
Thiệt tình, dù bản thân tôi đẹp trai có cỡ luôn, nhưng ít khi nào được ngó thấy cái cảnh lắm đôi mắt ghen tị đến vậy chiếu về phía mình. Một con nhỏ đã là quá cỡ thợ mộc rồi, tới 2 con nhỏ thì làm sao mà chịu thấu hả trời! Không kể học viên, đám bảo vệ nam cũng khó chịu ra mặt. Một thằng nhóc bảo vệ trẻ măng nạt:
- Lôi lôi kéo kéo cái gì, muốn đưa lên bảo vệ không?
Con nhỏ của tôi nghinh mặt lên:
- Ảnh mới bịnh xong, đi phải có người đỡ! Mà em kéo áo ảnh, đâu có chạm vô người ảnh?
Thằng bảo vệ này thiệt tình ngu quá trời ngu mà. Tôi than dài. Cãi lý với con nhỏ của tôi khác gì cãi với ... tảng đá. Con nhỏ Thư cũng cười khúc khích, cái tay vẫn bám lấy gấu áo tôi không chịu rời. Thiệt tình 2 con nhỏ này tính làm gì tôi đây trời!
Câu trả lời là: chẳng làm gì hết trơn hết trọi. Ra tới bàn, 2 con nhỏ tự nhiên ngồi kè vô hai bên tôi, bóc trái cây ăn ngon lành, líu ríu chuyện trò như thể tôi là cục đá cây nằm chính giữa tụi nó vậy. Du đãng già ngó qua một cái, bộ dạng bất cần đời, kêu:
- Bộ tính học theo tao thời trẻ thiệt hả?
Tôi chẳng thèm trả lời, nằm dài ra bàn. Cho 2 con beo tiện đường nói chuyện, khỏi nói qua tai tôi muốn nhức bể cái đầu.
- Nè, sao anh lại nằm dài ra đó! Bộ chán tụi em hả?
Cái gì mà "tụi em" đây trời? Tôi lóp ngóp bò dậy, nhìn vô con nhỏ Mỹ Anh. Con nhỏ mặt mũi tỉnh bơ, kêu:
- Tụi em đang nói chuyện sao anh lại tỏ thái độ chán nản vầy?
Chưa kịp nói gì, đã nghe bên sườn nhói nhói. Bị ăn nhéo là chuyện quá bình thường đối với tôi, nhưng ác một cái là con nhỏ Mỹ Anh ngồi bên trái, mà cơn đau của tôi lại đến từ ... sườn phải! Ngoái cái đầu lại, con nhỏ Thư đang chúm chím cười nụ. "Thư ơi đầu anh còn chưa lành đó nha" - tôi nhìn nhỏ với ánh mắt khẩn cầu, nhưng con nhỏ vẫn tỉnh rụi. Lại nghe cái giọng nhỏ Mỹ Anh vọng lại bên tai:
- Anh còn thái độ như vầy, tụi em cho anh ăn nhéo tới chết luôn đó!
"Tụi em" một lần nghe còn được, "tụi em" tới lần thứ 3 thứ 4 thì không phải chuyện bình thường nữa à nha. Tôi bắt đầu mập mờ cảm thấy có một cái âm mưu gì đó to lớn chuẩn bị ụp lên đầu. Cảm giác nguy hiểm xâm chiếm trí óc tôi, cái sống lưng nghe ớn lạnh. Tôi nghiêm nghị quay mặt lại nhỏ, kêu:
- Vụ này là sao đó Mỹ Anh? Hai người hồi nãy nói chuyện gì sao bữa nay thấy lạ quá vậy?
Con nhỏ cũng làm mặt nghiêm nghị không kém:
- Từ giờ tụi em sẽ thay nhau quản anh!
Lão già dịch trước giờ vốn tự phụ về sự bình tĩnh của mình, nay cũng phải ho lên một tiếng. Tôi thì chỉ kịp thốt lên một câu trong đầu "Lạy chúa lòng lành!". Quay qua con nhỏ Thư, mặt nhỏ vừa hiện nét cười, vừa có chút ngại ngùng. Con nhỏ chẳng thèm để ý tới thái độ kinh hoàng của tôi và lão quỷ già, thản nhiên tiếp tục:
- Em đi phép có vài hôm mà anh đã như vầy, lỡ mai mốt em đi tiếp thì sao? Để chị Thư quản anh, em còn thấy đỡ lo hơn! Sao, anh có chịu không?
Rồi chẳng cần đợi tôi trả lời, nhỏ quyết định luôn:
- Không chịu cũng phải chịu, anh là chúa quậy! Anh ở một mình em không có yên tâm, vài bữa nữa em phải đi phép tiếp đó!
Tôi thật sự muốn kiếm viên gạch đập vô đầu nha. Không phải tự xử như mấy bữa trước, lần này tôi muốn dùng biện pháp mạnh để coi tôi có nằm mơ thiệt hay không! Cái câu nói của con nhỏ ý tứ lộ liễu luôn, kiểu này chắc 2 nhỏ xài chung tôi quá. Hạnh phúc tới bất ngờ đôi lúc cũng có thể làm người ta quỵ ngã, ví dụ như đang đi đường bị nguyên bao tải tiền rơi từ trực thăng xuống vậy! Tôi run rẩy quơ tay lấy miếng nước uống cho bình tĩnh lại, ai dè chạm ngay vô tay lão quỷ già. Tay lão cũng đang run rẩy nốt.
Con nhỏ Thư lại cười cười, quăng cho tôi cú chót:
- Vậy đi ha, ảnh không nói gì là đồng ý rồi đó! Mình lên nói chuyện tiếp đi em!
Mặc kệ cho tôi và lão quỷ già như đang lên cơn sốc thuốc, 2 con nhỏ hí hửng dắt tay nhau đi lên phòng. Quỷ già ngó tôi, gương mặt đầy vẻ khâm phục, run giọng nói:
- Vậy ai quản tao mầy?
Tôi cũng run giọng đáp:
- Thím Trang được không anh?
Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí - cái câu ngạn ngữ của tụi tư bản giãy chết luôn là câu tôi tâm đắc nhất. Hiện giờ, tôi cũng đang gặm nhấm câu tâm đắc đó của mình thêm tới vài chục lần, để hiểu xem rốt cuộc 2 con nhỏ này đang tính bắt mình trả phí bao nhiêu cho cái bữa trưa bự quá sức bự này! Thiệt tình tôi có hơi khờ thật, nhưng cũng đâu tới nỗi tin tưởng mù quáng vào đặc ân mà chúa trời dành tặng cho những người có vẻ ngoài đẹp đẽ. Một trong hai con nhỏ đã là món quà quá cỡ thợ mộc rồi, có cả 2 con nhỏ một lúc chắc ... chúa trời ổng cũng xuống đổi vị trí cho tôi luôn!
Nhưng tôi có cố nghĩ tới nát óc cũng không ra được gì hết trơn hết trọi. 2 con nhỏ làm như muốn làm tôi sung sướng mà ... chết luôn tại trại hay sao đó. Đi ăn cơm, 2 con nhỏ ríu rít đi theo. Đi cafe, 2 con nhỏ ngồi kề 2 bên, nhỏ bóc trái cây, nhỏ quậy cafe. Tối ra ghế đá, một nhỏ nghịch tai, một nhỏ nghịch tóc. Mà ác một cái mặt mũi cả 2 con nhỏ đều tươi tỉnh như mới trúng số, vậy mới thiệt tình không tả nổi!
Hiện giờ tại trại, cái gì mà Nam tàu, cái gì mà Hiếu mốc, cái gì mà du đãng vô địch khám lớn, bỏ qua một bên hết đi. Giờ trại chỉ có một nhân vật số má nhất: Long 2 beo. 2 beo ngon lành hẳn hoi nha, không phải beo tầm bậy ăn hòm tôn như trong truyện lão Ngọc đâu nha. Thứ beo đó tôi nghi xưa lão cũng nuôi tới 3 con thiệt. Lão giàu mà, hơn nữa chắc chỉ đám beo đó mới chịu lão.
Nói gì thì nói, tôi đi ra đi lòng vòng trong trại cũng phải mắt trước mắt sau dòm cẩn thận. Không thừa chút xíu nào hết, bởi giờ tôi có khi lại là mục tiêu ám sát của đám dê xồm trong trại không chừng. Gây cho chúng quá trời tự ti, mặc cảm, lỡ chúng quẫn lên làm bừa thì lão Ngọc cũng không cản được đâu nha. Chưa tính, đám bảo vệ nhìn thấy tôi giờ cũng với con mắt săm soi thấy ớn, động một cái là tính phạt kỷ luật liền. "Dù sao đi nữa, họ đáng thương hơn là đáng giận" - tôi thường tự nhủ vậy. Trở thành một nhân vật vip, có nghĩa là thái độ cư xử của mình cũng phải trở nên hòa nhã hơn, lịch sự hơn để xứng đáng với đẳng cấp mình đang có. Tôi lúc đó hay tâm niệm vậy.
Ngày trước, đám học viên mới vô trại sẽ rình mò xem mặt các anh đại anh bự số má như lão du đãng nhà tôi, Nam tàu hoặc Hiếu mốc. Cái gương mặt sẽ đờ đẫn bởi khâm phục, sao hình xăm các anh ấy ngầu quá, sao mặt các anh ấy cô hồn quá, tụi em hâm mộ các anh quá. Giờ, tôi coi bộ cướp khách hết của 3 lão rồi nha. Đám cắt cơn ra vô còn sảng thuốc đã ráng lết xuống căng tin cafe, ngó vô mặt tôi với một vẻ mặt vừa hâm mộ vừa muốn lấy mạng tôi. Vừa phải thôi nha - tôi tuy giờ trở thành người lịch sự và hòa nhã tới tột bậc, dạng như kiểu một quý ngài ở trại cai nghiện rồi nhưng không có nghĩa là dòm vô tôi lom lom giống như dòm quái thú cũng được à nha!
Xế chiều, tôi đang dắt 2 con beo đi vòng vòng quanh trại cho đỡ mập trong ánh mắt thèm thuồng ghen tị của nguyên trại thì nghe tiếng loa kêu chói lói. Giọng lão Bảo thiệt tình y chang như lão du đãng già, đặc biệt ở chỗ lưu manh:
- Mời anh Long 2B lên trên giáo vụ có việc gấp!
Nguyên trại này không có cái phòng nào tên là 2B hết trơn hết trọi. 2B là ký hiệu riêng lão đặt cho tôi - có nghĩa là 2 beo. Tôi cũng mặc lão, giờ phải giữ cái phong độ lạnh lùng quý tộc nuôi 2 beo của mình, điềm tĩnh bước lên phòng giáo vụ. 2 con nhỏ lóc chóc đi theo, cái miệng vẫn ríu ra ríu rít.
Vô tới phòng, bà giáo vụ già ngó tôi bằng một con mắt nẩy lửa. Cái vụ của tôi nguyên trại đều biết, không có lý do gì bả không hay cả. Bả thương con nhỏ Mỹ Anh dữ dội, sức mấy mà bả tin tôi không ăn hiếp, chiêu trò để cua thêm một con nhỏ nữa. Nhưng thấy cái mặt tươi rói của nhỏ Mỹ Anh, con mắt nẩy lửa của bả biến dần thành một thứ ánh mắt thất vọng tràn trề. Tôi hiểu, với một người có tâm như bả, vấn đề xuống cấp đạo đức tới mức nghiêm trọng của giới trẻ không thể làm bả vui lòng. Nhưng tôi kệ bả, tôi vui là được!
Ông thầy Bảo hắng giọng:
- Đủ bộ ba rồi ha. Thôi vào vấn đề luôn đi, tình hình là trại sắp làm sinh nhật kỷ niệm 5 năm ngày thành lập. Mày với nhỏ Mỹ Anh, nhỏ Thư cũng phải tham gia, cấm không được từ chối đó nha!
Cái kiểu ép người này ở đâu ra vậy trời! Tôi chưng hửng ngó ổng. Ổng lại ngó qua con nhỏ Mỹ Anh. Tôi thua. Suốt ngày lôi cái vụ ân tình này ra ép người, thiệt tình ông giáo già sao không đi làm du đãng đi có phải ổn hơn không? Thấy tôi xuôi xị gật đầu, 2 con nhỏ cũng vui vẻ hưởng ứng. Như thường lệ, tôi sẽ đảm nhiệm cái vẽ vời cho tờ báo tường tầm bậy tầm bạ, còn 2 con nhỏ sẽ phụ tôi lặt vặt. Chưa kể, nhỏ Thư có nghề DJ sẽ lo cái âm thanh của buổi ca nhạc luôn.
Trước giờ con nhỏ Thư chưa khi nào biết tôi có cái tài lẻ vẽ tranh thì phải. Thiệt tình, có 2 con beo ngồi kế 2 bên, cái máu nghệ thuật trong người tôi nó cứ dạt dào như sóng biển. Hí hoáy vẽ một hồi, gương mặt u ám của bà giáo vụ già coi bộ cũng giãn ra nhiều:
- Thằng quỷ này cái gì cũng hay hết trơn!
Tôi làm bộ nịnh nọt bả:
- Vậy mà nãy con vô có người cứ lườm con hoài!
Bả bật cười, đánh nhẹ lên vai tôi:
- Con là cái thứ quỷ gì đâu, tội nghiệp 2 con nhỏ!
2 con nhỏ mắt lơ láo nhìn bả, chẳng có vẻ tội nghiệp gì hết trơn hết trọi. Bả lắc đầu, kêu:
- Ngồi đó đi cô đi mua cho ít chè ăn, chịu không?
Mắt hai con nhỏ sáng bừng. Cái căng tin này thứ quỷ gì cũng có, có điều không có bán chè. Hơn nữa kể cả có bán, đồ đời ăn vẫn ngon hơn nhiều chứ bộ!
Tôi rất khoái một cái ví dụ về hiệu ứng đám đông: một người kêu bạn là "con heo", bạn sẽ nhảy dựng lên tấp nó. Mười người kêu bạn là con heo, bạn sẽ lúng túng kiếm từ chửi đám đó. Một trăm người nói bạn là con heo, bạn sẽ đôi lúc tự sờ lên tai mình coi nó có dài thiệt hay là không và tới khi một ngàn người kêu bạn là con heo, lúc đó bạn sẽ tự động đi ăn cám. Cái thứ hiệu ứng đồ quỷ đó hình như đang vận lên tôi thì phải. Tất nhiên tôi không nói chuyện tôi ụt ịt đi ăn cám nha. Chuyện ở đây là ở chỗ nguyên trại đứa nào cũng coi tôi là 1 thằng có tới 2 con beo lận, từ đám bảo vệ, giáo vụ cho tới y tế, riết rồi lâu ngày tôi cũng tự tin rằng: 2 con beo này đều là của mình thiệt.
Nhìn bề ngoài coi bộ cũng giống, nhưng trong lòng tôi thì kêu trời quá xá. Có 2 con beo kè kè bên mình, tôi muốn động tay động chân một xíu cũng nhúc nhích không có nổi. Nếu như trước kia, thi thoảng có thể chớp nhoáng hun vô môi con nhỏ Mỹ Anh một cái hoặc đụng chạm qua qua nhân lúc bảo vệ không có ngó ngàng, giờ tôi ngồi xuôi xị giữa hai con beo cả ngày. Nhỏ Thư - tôi biết nhỏ có tình cảm với tôi, còn tôi ở lâu lắc gần gụi với nhỏ tôi cũng có chút ... ham muốn, nhưng nó chưa đủ lớn để tôi thân mật với nhỏ Thư trước mặt con nhỏ Mỹ Anh kia. Còn nhỏ Mỹ Anh, tôi quen với mấy vụ thân mật với nhỏ quá trời, nhưng trước mặt con nhỏ Thư, tôi lại thấy can đảm của mình đi đâu hết trơn hết trọi. Tình thế của tôi lúc đó giống như một thằng cha bị bỏ đói cả tuần trời, nhìn bên trái có dĩa cơm tấm, bên phải có tô bún bò, ngặt nỗi tay chân bị trói còng queo, ăn không nổi chỉ có thể ... hít hà. Đau khổ không để đâu cho hết!
Tiếng chân bà giáo vụ già vừa loẹt xoẹt bước ra ngoài cửa, tôi thấy muốn khóc quá đỗi. Nếu như chỉ có một trong hai con nhỏ bên người, quãng thời gian này chính là thời khắc vàng ở trong trại luôn. Nhưng ngó bộ dạng 2 con beo tỉnh queo như vầy, tôi nghi nhiều lắm mình cũng chỉ có thể làm bộ ...nắm tay hai con nhỏ. Lá gan của tôi bình thường cũng đâu có nhỏ, nhưng sao khi kẹp giữa 2 con beo bự này nó trở nên bé xíu như chuột nhắt vậy. Ngó nhỏ Thư một cái, dòm nhỏ Mỹ Anh một cái, âm thầm nuốt nước miếng rồi gục đầu xuống chịu trận, hí hoáy vẽ tiếp.
Con nhỏ Mỹ Anh coi bộ bị cái bộ dạng chán nản của tôi làm cho tội nghiệp. Nhỏ chúm chím cái môi, ngồi sát lại gần tôi hơn, cái mắt lim dim:
- Bộ anh tính vẽ hoài hả Long? Lát vẽ cũng được mà!
Là em gợi ý trắng trợn đó nha. Tôi tính ném cây viết đi, bế nhỏ quẳng luôn lên bàn rồi lột phắt đồ ra - nhưng ... đó chỉ là tôi tính vậy thôi. Quay qua nhỏ, nhìn gương mặt nhỏ tươi rói như muốn chọc tức tôi, thiệt tình dễ quê à nha. Tôi thở dài một cái:
- Thôi khỏi vẽ nữa, sao bữa nay vẽ không có hứng!
Con nhỏ lại tủm tỉm cười. Rồi đột nhiên nhỏ xáp vô lòng, chun cái mỏ hun đánh chóc vô ngay má tôi, thì thào:
- Cái đồ ham hố, mấy bữa nay không hun lại bày đặt giận!
Con nhỏ và tôi thân mật nhiều lần, nhưng cái lần này, nụ hôn vô má tôi của nhỏ lại mang cho tôi cái cảm giác khác lạ hoàn toàn. Bởi ngay kế tôi, con nhỏ Thư cũng đang ngó đăm đăm. Ngó đàng hoàng chứ không phải lén lút như bữa tôi vô phòng nhỏ đâu nha! Mắt con nhỏ không ánh lên những tia ham muốn hay ghen tị, mà đơn giản chỉ là một chút ... đòi hỏi và nhõng nhẽo. Tôi được nhỏ Mỹ Anh bật đèn xanh, tính ôm gương mặt nhỏ lại hôn một cái thì nhỏ đã lon ton chạy ra cửa phòng, miệng làm bộ càm ràm:
- Thầy nè, sao cô Mỹ đi mua chè lâu dữ vậy? Con đói bụng quá trời luôn.
Đang chưng hửng vì mất hứng thì nghe sau lưng nóng rực. Nguyên cái thân hình của nhỏ Thư ép vô lưng tôi nghe mềm mại tới tê người. Vòng tay của nhỏ xiết qua eo tôi, hơi thở phảng phất vị son môi phà vô tai tôi nghe nóng hổi:
- Tới em!
Chưa kịp suy nghĩ được điều gì, cái môi của nhỏ đã nằm gọn trên má tôi. Nụ hôn của nhỏ ướt át, đầy ham muốn chứ không phải kiểu hôn nhẹ nhàng của nhỏ Mỹ Anh. Người tôi đờ đẫn đi giống như đang ở trong giấc mộng. Tay con nhỏ xiết chặt hơn, giọng nói sau lưng cũng gấp gáp hơn:
- Sao anh không chịu hôn em?
"Chúa tha thứ cho con" - tôi nghĩ vậy trong đầu rồi từ từ quay lưng lại. Nhỏ đang nhìn tôi cười tủm tỉm, con mắt ánh lên một thứ thỏa mãn khó tả. Cặp môi đánh son phớt hồng của nhỏ khẽ đưa ra như khiêu khích. Nóng rồi à nha, con người chứ có phải gỗ đá đâu mà năm lần bảy lượt 2 con nhỏ tính chơi ác với tôi dữ vậy! Tôi đưa tay ôm chặt con nhỏ vào lòng, nghe bầu ngực nhỏ ép vô ngực mình mềm nhũn. Con nhỏ gương mặt hạnh phúc và chờ đợi nhìn tôi thật dịu dàng. Tôi cúi đầu xuống, nghe bờ môi mình chạm vô môi con nhỏ mà như hun nhầm dây điện cao thế đã bóc trần. Thứ cảm giác được giải phóng ra khỏi tất cả những bức xúc, ham muốn kìm nén bấy lâu như vỡ òa. Nhỏ nhắm nghiền mắt, cặp môi mở rộng hơn, cái lưỡi nhỏ quấn vô lưỡi tôi nghe ấm sực. Thời gian, không gian như đứng im hết cả trong cái giây phút ấy. Trong đầu tôi, một thứ cảm xúc kì lạ với con nhỏ rốt cuộc rồi cũng ra đời...
Trong cái khoảng khắc quên trời quên đất ấy, tôi tê tái phát hiện ra phía sau lưng mình có thêm một thân hình nóng rực nữa xáp vô. Mùi Hermes Kelly quen thuộc lại xộc vô cánh mũi. Nhỏ Mỹ Anh choàng tay vô eo tôi, ôm thật chặt. Gương mặt nhỏ áp lên vai tôi nghe dịu dàng và trìu mến lạ lùng. Giọng nhỏ cà rỡn, nhưng tôi nghe không thấy nét vui:
- Cái đồ quỷ nè, chỉ vậy là nhanh thôi!
Khung cảnh nửa phim Hàn nửa Liêu trai chí dị nhanh chóng biến mất cái roẹt khi tiếng của bà giáo vụ già vọng vô phòng:
- Chè tới rồi nè mấy đứa! Ủa, sao thằng Long môi đỏ quá vậy con?
________________________________________
Sinh nhật trại thường là ngày được tổ chức lớn và vui nhất - đó là tôi nghe đám học viên cũ kể lại. Tôi thì chẳng quan tâm lắm tới sinh nhật hay đám ma của cái trại này, nhưng tâm trạng đang vui vẻ và nhất là nghĩ 2 con nhỏ cũng sẽ thoải mái hơn trong đêm văn nghệ, tôi cũng ráng làm. Ba cái vụ báo tường dễ ẹt, tôi vẽ roẹt roẹt là xong. Giải quyết xong vụ đó, tôi rảnh tay ngó qua 2 con nhỏ dợt văn nghệ.
Đợt văn nghệ này ngon lành hơn hẳn mấy vụ văn nghệ bậy bạ hay tổ chức. Đám học viên đăng ký văn nghệ sẽ được kêu nhà mang đồ đời tới cho bận, khỏi mặc đồ trại hát. Đây cũng là một dịp để thể hiện đẳng cấp nên vài em beo mặc dù tiếng hát chỉ nhỉnh hơn con vịt kêu một chút cũng xăng xái tham gia đăng ký. Còn cỡ 2 ngày nữa mới tới văn nghệ, mà nhìn vô phòng tập của đám học viên nữ chẳng khác gì sàn diễn thời trang. Nào đầm, nào váy, nào áo, dây lưng phụ kiện, nhìn một hồi choáng váng tới ngất xỉu.
Nhỏ Mỹ Anh của tôi đợt này cũng có chút tiến bộ. Nhỏ chỉ mang cỡ ... nửa đống đồ lần trước, nhưng cũng đủ cho đám beo trường muốn nín thở. Ngó cái ánh mắt hâm mộ và ghen tị của đám beo, nhỏ cười sung sướng tới ngoác cả miệng, mặc kệ tôi thở dài chán nản. Thứ gì đâu cứ ngó thấy quần áo là mắt sáng rỡ.
Con nhỏ Thư của tôi coi bộ đơn giản hơn nhiều. Túi đồ của nhỏ chỉ có chút xíu, nhưng tôi ngó nhỏ mặc đồ còn ưa hơn đám beo xúng xính áo váy nhiều. Nhỏ lựa lựa một cái quần da màu đen, áo dây đen bận vô, tôi nhìn mà muốn nín thở. Da con nhỏ trắng phau, mặc cái áo đen bó sát người nhìn càng nổi bật. Mái tóc ngắn kiểu tomboy của nhỏ hợp với bộ đồ khủng khiếp, nhìn nhỏ vừa ngầu vừa cá tính, lại quyến rũ một cách rất khác lạ. Nhỏ ngó thấy cái gương mặt thờ thẫn của tôi, tự hào xoay xoay người, nháy mắt:
- Em mặc bộ này có ổn không?
Tôi làm bộ lau mép, chớp chớp mắt:
- Em nói thiệt đi, trước giờ em có đi thi hoa hậu khi nào không vậy Thư?
Con nhỏ nào cũng khoái nghe xạo hết trơn. Nhỏ nghe câu đó thì cười re, chẩu môi ra:
- Mai mốt về em đăng kí đi thi ha!
Tôi xua tay:
- Không được, anh không có đồng ý. Vợ lớn của anh không khi nào mặc bikini cho mấy thằng già dê đó ngắm được!
Quên chưa khoe, từ sau bữa trên phòng giáo vụ, nhỏ Mỹ Anh đã trở thành vợ nhỏ, nhỏ Thư trở thành vợ lớn. Vui vẻ lên thì gọi vậy, chớ gọi trước mặt đám đông chắc chúng đè tôi ra cắt ... quá. Nhưng lúc này, buông thả với nhỏ chút xíu cũng không sao! Mà quả thiệt, đàn ông có cái thứ tính sở hữu ghê gớm lắm. Con nhỏ Thư của tôi giờ đã trở thành một thứ tài sản riêng - mặc định như vậy đi. Tôi không có đồng ý cho bất cứ ai dám lân la tới con nhỏ cả.
Nhỏ Mỹ Anh cũng lon ton chạy ra. Bữa nay nhỏ mặc cái đầm đen nhìn già chát, nhưng tôi hiểu nếu tôi mở miệng ra chê, cuộc đời tôi coi như sang trang cuối. Tôi làm bộ trầm trồ khen nhỏ:
- Vợ nhỏ của anh bữa nay nhìn như công chúa vậy ha?
Mũi con nhỏ phổng lên.
- Vậy mà em tưởng anh chê! Em thấy chị Thư mặc đồ đen đẹp quá xá nên cũng kiếm cái váy cùng màu bận vô đó. Hên là nhà gửi có một cái váy đen, ở ngoài em ít bận màu này, già lắm!
Tôi cũng nín thở với con nhỏ luôn. Ganh cái gì không ganh, ganh nhau cái màu ... quần áo. Nhưng nhìn 2 con nhỏ líu ríu đứng trước mặt, thiệt tình trong lòng tôi nở hoa quá đỗi. Tôi chỉ muốn ở lại luôn cái trại này cũng được, lâu cỡ nào cũng được, miễn là 2 con nhỏ cũng ở cùng với tôi là được.
Có điều, tâm hồn lãng mạn của tôi vừa lãng đãng bay lên bỗng rớt cái bịch trào máu. Cái gì thế này hả trời? Đừng nói tôi đang bắn CF chế độ Zombie và nhìn thấy nữ y tá quỷ à nha! Một bóng người ngó qua hơi giống que củi mục, cái mặt trắng ởn, phần còn lại đen thui, cái răng cửa sứt một miếng bự đang nhe ra cười giả lả:
- Long có phước quá ta! Chị đi bao nhiêu trại cũng chưa thấy ai đào hoa dữ dội cỡ mày hết đó!
2 con beo làm bộ ngúng nguẩy, chạy đi chỗ khác. Tôi lấy hết can đảm, nở một nụ cười với bả:
- Chị Trang dạo này trẻ ra dữ ha. Ủa mà sao chị cũng lên đây, tính đi văn nghệ hả?
Giỡn với mụ vậy ai đè mụ làm tôi chết điếng. Cái mắt nhỏ xíu chải mascara dày cui chớp chớp:
- Chị già rồi, đâu có muốn bon chen với đám trẻ. Dở một cái là mấy bà giáo vụ biết chị ca hay, ép hoài, chị đành phải gật. Thiệt tình tụi em không biết, thời ở trường lớn chị cũng là cây văn nghệ chứ bộ!
Ngó cái bộ dạng giống trái táo tàu của bả đang lim dim như hồi tưởng về một thời kỳ vàng son ... hổng biết có thật hay không, tôi nghe cổ họng mắc ói quá xá. Ráng kiềm chế để khỏi phun tại trận, tôi hạ giọng:
- Vậy chị tính hát bài gì, chị Trang?
Thiệt tình con mụ này ra ngoài, mấy đoàn kịch ma trải thảm rước vô liền không cần suy nghĩ một giây. Ác một cái, bữa nay thím đi hát chớ không có đi diễn kịch. Thím nghe thấy hỏi thăm trúng tủ của mình, cái bộ dạng tỏ ra đắc ý hệt như mặt lão quỷ già. Ủa mà sao lại có lão quỷ già ở đây ta? Đang còn sung sướng với ý định nảy ra bất chợt thì đã nghe mụ ỏn ẻn trả lời:
- Ngó chị lớn tuổi vậy chớ tính chị vẫn trẻ trung lắm. Chắc chị hát bài "Yêu anh yêu trọn con tim" của Trần Tâm đó, em thấy được hông?
Cố gắng nha, cố gắng nha. Tôi tự nhủ trong đầu mình mấy chục lần câu đó, tay len lén bưng cuống họng. Không kiềm chế được là lát giáo vụ dọn phòng mệt nghỉ đó nha. Chờ cơn mắc ói đi qua, tôi liếm môi, giọng hết sức nghiêm túc:
- Chị gởi bài này cho anh Ngọc trước toàn trại, ảnh cảm động tới chết luôn đó chị! Ổng nhắc chị hoài à!
Già dịch mấy bữa nay coi bộ phởn phơ à nha. Mấy trận banh liền lão đều thắng, đêm lúi húi hút chích gì đó mặt mũi phê như tê tê, bữa nào không hút chích lại rủ rê tôi chui sang phòng Hiếu mốc nhậu đêm. Hiếu mốc cũng chơi với đám xe (bảo vệ), bởi vậy phòng lão cũng thuộc dạng không nên đụng tới trong trại. Mồi nhậu chỉ cần dăm trái cóc, xoài, đĩa muối ớt, mấy anh em ngồi tán dóc trên trời dưới bể. Rất nhiều câu chuyện trường trại tôi được nghe cũng từ những bữa rượu đêm này. Có điều, càng vui, lão già dịch lại càng phá ác.
Buổi trưa đang mặc nguyên chiếc quần đùi, thoải mái chui rúc trong mền, nghe nguyên cái gối ném qua cái bịch. Trại này dám cầm gối ném tôi chỉ có duy nhất lão. Bực dọc ló con mắt ra, thấy bộ dạng lão trâng tráo kêu:
- Ngủ gì nữa, xuống căng tin mua dùm tao phong kẹo đi!
Lão đi mà mua. Tôi chả thèm trả lời, ngoảnh lưng vào lão, chúi đầu nằm tiếp. Lão già lại la chói lói:
- Mày không đi đúng không? Coi nè! Có đi không?
Cái tay lão làm bộ nắm nắm vào không khí, tự đập xuống trán. Tôi ngán ngẩm đá tung mền ra, hét:
- Đi liền!
Bực dọc không để đâu cho hết, nhưng ít ra tôi cũng còn một niềm an ủi: buổi văn nghệ tới! Nghĩ tới đây, lòng tôi nhẹ nhàng hẳn đi, lon ton chân sáo xuống mua cho lão nguyên bịch kẹo. Lão già nhìn nét mặt hớn hở của tôi, nghi ngờ ngó vô bịch kẹo, săm soi hạn sử dụng. Coi bộ lão nghi tôi mua kẹo hết đát về cho lão ăn à nha. Tôi đời nào lại bỉ ổi tới vậy. Tôi bỉ ổi hơn thế nhiều! Ủa mà bỉ ổi là cái gì ta? Câu này tôi nghe lão kêu tôi riết cũng thành quen, hừ!
Mất giấc ngủ, tôi đành khoác cái vô lên giáo vụ coi đám beo tập tành. Đám beo siêng dữ, hết giờ ngủ trưa đã tụ tập nguyên đám, mặt mũi coi bộ hưng phấn lắm. Nghe đâu đợt này trại có mời chừng trăm mấy học viên trại khác tới giao lưu. Tụi này cũng nghiện quý tộc luôn nha, nghe đâu trong trại có cả phòng massage trị liệu, bể bơi rồi đủ thứ hầm bà lằng hết trơn, ngon lành hơn cả trại tôi. Mấy con beo nghe có đám nghiện trường khác tới cũng có vẻ hào hứng hơn nhiều. Thứ mắc dịch gì đâu, tối ngày lo làm dáng với ghi điểm trước mặt mấy đứa xì ke - tôi lẩm bẩm. Nhưng không dám nói ra thành tiếng, bởi con nhỏ Thư của tôi cũng được tính là xì ke chứ bộ!
Nhỏ Mỹ Anh bữa nay trang điểm nhẹ, mặc đồ trại, nhún nhảy hát gì đó. Con nhỏ giọng hát cũng tạm, không hay nhưng không dở. Tôi đứng vô một góc, chăm chú nhìn. Nguyên đám ở đây có mình tôi là nam, còn lại quá trời beo. Nhỏ không phát hiện ra tôi, vẫn nhún nhảy hết sức tự nhiên, hứng chí lên còn lắc lắc cái mông, nhìn kích thích dữ dội à nha. Tôi nuốt nước miếng một cái. Thiệt tình không nghĩ con nhỏ của mình cũng chất chơi dữ vậy luôn.
Nhỏ Thư ngó thấy tôi, len lén xáp lại. Phòng giáo vụ đông quá trời đông, đám beo dán mắt vô quần áo, đám thầy thợ thì dán mắt vô mấy tiết mục trình diễn. Chỉ còn nốt bữa nay là tới ngày diễn, lại có cả trại khác đến coi, mấy ông bả cũng làm việc mệt muốn xỉu luôn. Chẳng ai để ý tới tụi tôi hết trơn hết trọi, mà có để ý cũng làm gì tôi được chớ! Phòng giáo vụ này tôi đi đi lại lại khác gì ... nhà tôi.
Bàn tay nhỏ xíu của nhỏ nắm lấy tay tôi. Khuôn mặt bừng lên cái vẻ hạnh phúc và vui sướng khó tả. Tôi nghe lòng mình mềm lại. Thiệt tình, càng ở gần con nhỏ, thân mật với con nhỏ, càng thấy nhỏ có một sức quyến rũ lạ kì. Con nhỏ không hấp dẫn đàn ông bằng cái kiểu ngoan hiền, dễ nghe lời, nhỏ cuốn hút đàn ông theo một cách rất đàn bà và từng trải. Tình cảm của nhỏ được thể hiện từ ánh mắt, nụ hôn, cho tới cả một cái nắm tay. Cái cảm giác được nhỏ coi như một thứ báu vật quý giá và nâng niu, mơn trớn từng lúc ở gần là một thứ trải nghiệm đẹp đẽ mà tôi không quên nổi...
Cái mũi cao ráo còn lấm tấm mấy giọt mồ hôi của nhỏ chun chun lại, đưa vô cổ áo tôi hít hà:
- Bữa nay anh không xức dầu thơm hả? Nhưng em thích mùi tự nhiên của anh hơn!
Thiệt tình, thằng đàn ông nào cũng có thể sướng tới rụng rời khi nghe những lời khen kiểu vậy. Tôi nắm tay nhỏ kéo nhẹ vô lòng, xoa xoa cái lưng của nhỏ. Nhỏ im re như con mèo, mái tóc ngắn cọ vô má tôi dịu dàng. Tôi giơ tay lau chút mồ hôi vương trên mặt nhỏ, bàng hoàng nhận ra từ trước tới giờ, tôi chưa khi nào thấy nhỏ đẹp như lúc này. Cái ảo giác đó chỉ xuất hiện khi người ta yêu thương một ai đó thật lòng. Tôi biết, từ lúc này, trong lòng mình đã có thêm hình bóng nữa...
Ai nói một người đàn ông không thể yêu một lúc 2 người? Tôi thấy đó chính là điều tầm bậy nhất tôi từng nghe. Ít ra trong lòng tôi lúc này, trái tim như chia ra 2 ngăn đều đặn: một cho nhỏ Mỹ Anh và phần còn lại thuộc về nhỏ Thư. Tôi cũng chưa bao giờ mắc công so sánh tình cảm của mình đối với từng con nhỏ một, chỉ biết cả hai con nhỏ đều là những điều tôi trân trọng và không khi nào muốn mất đi.
Chút yên tĩnh và lãng mạn hiếm hoi bỗng vỡ tan như bong bóng xà phòng khi một nhánh cây khô diện váy trắng tinh khôi xuất hiện cái rụp. Cái trại thiệt tình tầm bậy hết sức, Tết tới nơi rồi mà còn bày đặt tổ chức Halloween. Thím Trang xúng xính trong bộ váy trắng có thêu ren xuất hiện trước mặt tôi, mái tóc bữa nay uốn xù mì bằng giấy cuộn (đám nữ trong trại làm tóc kiểu này), ỏn ẻn:
- Long coi chị mặc bộ này sao? Mắt đàn ông nhìn chuẩn hơn đám đàn bà đó nha!
Cái gì mà mắt đàn ông? Cỡ thím phải mắt khủng long bạo chúa nó nhìn mới thấy vừa - tính nói vậy nhưng sợ gương mặt ma chê quỷ né của bà mà mếu máo một cái, chắc tôi tông tường trại chạy thằng về trung tâm thành phố quá. Tôi đành làm bộ dòm dòm, ngẫm nghĩ lâu lắc một hồi, kêu:
- Chị Trang có dáng ăn mặc ghê, mặc gì cũng đẹp hết trơn. Cái váy em thấy cũng đẹp, nhưng mà...
Nghe tôi ấp úng một hồi, mụ sốt ruột:
- Trời ơi chị em mình có gì mà Long ấp úng dữ vậy! Nói chi nghe coi chị còn sửa, lẹ đi nè!
Tôi ghé tai thím đó, nói nhỏ:
- Anh Ngọc ảnh lại khoái màu hồng mới chết chứ!
Mụ già đần mặt ra. Coi bộ hơi ngỡ ngàng vì sở thích của anh Ngọc lại biến thái như vầy. Nghĩ ngợi hồi lâu, giọng mụ quả quyết:
- Được, để chị đi gọi điện về nhà!
Thím Trang này cũng là một dạng đặc biệt ở trại. Nghe đâu mụ là con em cán bộ cao cấp luôn, gia đình có gốc cực bự. Tất cả anh chị em mụ đều đàng hoàng, duy nhất có mình mụ không hiểu sao lại lậm vô cái thứ ma quỷ này. Mụ ở ngoài chơi hàng công an còn không bắt, chỉ đem trả về nhà. Tiền mụ cũng chẳng thiếu, khi nào chơi nhiều quá thì vô trại cai, khỏe về chơi tiếp. Có điều, chơi cả chục năm trời nên cái đầu mụ thi thoảng cũng không được bình thường cho lắm. Ba cái lúc hàng ngày, mụ ranh như con quỷ, nhưng hễ nói tới trai thì khờ như con nít vậy. Thiệt tình, khờ dại vì mấy người đẹp trai cỡ tôi còn nghe được, khờ dại vì lão quỷ già kia thì tôi cũng thấy đầu mụ... có vấn đề nghiêm trọng à nha!

Ý kiến bạn đọc [0]: