Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!
-Nghĩa... nghĩa là sao??
-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!
-Em đùa hoài !!
-Em không biết nói đùa bao giờ.
***
Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹpnhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất.Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩbây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây !!
-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!
-Ừ ừ...
-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ.
-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cáigiọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấythì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!
Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệunhững chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ??Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất ...
Sáng hôm sau..
Reng !!!
-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em ko yêu nữa đâu nhé !!
-Vâng vâng, anh biết rồi ạ...
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy....
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại.Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghivà mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi,tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi,em cũng reo khẽ lên thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụilá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng baylững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường nhưkhi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồngtrên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩnàng thế nào chẳng cảm động...
Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra,"anh lại bê bối thế này nữa à ??", nhưng khác ngày thường, em lấy ramột chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôingượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì... tôi chỉ cómột ngày để yêu em thôi....
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹptrai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngaychiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thươngvô cùng, có muốn giận cũng chẳng được ....
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thíchhợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như emmong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt,rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồngtrong nắng, tiếng cười giòn tan.... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏcùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :
-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọngđại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thựctập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngâythơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiênbắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổngtrường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoánglàm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữsinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.
-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.
-Bé nào mà bé? Tui... lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!
-Ơ, anh xin lỗi.....
-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì.... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !!
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quêmới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theolời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôiđều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ănchè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ănmì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm...
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trướccửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất làtôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xanhau..... Tạm biệt em, em nhé !!
Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiếntôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôingoái lại nhìn lần cuối....
-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??
-Sao em biết??
-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu..Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "NgọcChâu 090........ / SG nhớ HN.."
-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.
-Một tháng !!
Vì sao lâu thế?
-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...
Ngốc lắm đấy nhé... Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?
-Uh, tốt lắm....
Đột nhiên
Em khóc !!!
Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấcnặng nề... Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng.Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉtrỏ....
Vì sao thế.... tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.....
Trời đông lạnh lắm !!!
***
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạmbiệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi.... Để mặctôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng nhữngtin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại"Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhaurồi"... Em làm tôi đau tim !!
Em làm tôi đau tim !!


Ý kiến bạn đọc [3]: