Chúc các bạn một ngày vui vẻ và hạnh phúc.

    Anh hứa đấy, lời hứa của 1 thằng đàn ông...


    Tôi là 1 cô gái luôn thất bại trong tình yêu,  tôi yêu nhiều và cũng bị đá nhiều.Dần dần tôi hầu như chai sạn với cái  thứ mà người ta vẫn gọi là tình yêu.Trên sách báo, blog bạn bè, tình yêu  là 1 thứ gì đó đẹp lắm. Nhưng với tôi, tình yêu chỉ là thứ làm tôi đau  khổ. Tôi căm ghét lũ con trai...Căm ghét.






    Cho  đến 1 ngày, tôi chứng kiến toàn bộ câu chuyện tình yêu của chị gái tôi.  Chị là cô gái câm bẩm sinh, chị ko nói được. Dường như ai cũng nghĩ  người câm như chị tôi sẽ chẳng có ai yêu huống chi nghĩ đến chuyện có  chồng. Chị tôi câm, chị tôi không xinh xắn, chị tôi không ưa nhìn. Nhưng  chị tôi có 1 tấm lòng nhân hậu và trái tim cũng biết yêu thương.


    Anh  ấy là kĩ sư xây dựng, anh ấy đẹp trai, điều kiện, công việc ổn định.  Hai người họ ở 2 thế giới hoàn toàn khác nhau. Nhưng lại yêu nhau, họ  đến với nhau bất chấp sự ngăn cản của gia đình, bạn bè. Chị gái tôi  không nói được 1 tiếng yêu anh ấy lần nào, và vĩnh viễn anh sẽ chẳng  được nghe chị ấy nói 1 tiếng yêu. Nhưng anh chấp nhận. Chị cũng biết  cách nói lên tình yêu của mình, chị cũng yêu mãnh liệt, yêu tha thiết  lắm chứ. Ánh mắt của chị nói lên tất cả.


    Chị  sống hạnh phúc bên anh, song sinh 2 bé gái dễ thương. Tôi khâm phục  chị, khâm phục anh, khâm phục tình yêu của 2 người. Liệu người như anh  rể rồi cũng sẽ đến bên tôi chứ?


    Cuối  cùng 1 người tuyệt vời như anh rể cũng xuất hiện, anh không như những  người con trai đã đến với tôi. Cả 1 thời gian dài yêu nhau, anh nói yêu  tôi 2 lần. Nhưng tôi biết anh yêu tôi nhiều hơn thế. Anh ko sáo rỗng như  những chàng trai khác. Anh ít biểu lộ cảm xúc, nhưng anh luôn thầm lặng  quan tâm tôi. Tôi yêu anh hơn cả bản thân mình.


    Mỗi  sáng khi thức dậy tôi đều nhắn 1 tin nhắn " Dậy nào anh yêu! chúc anh 1  ngày mới tốt lành . Hôm nay hãy yêu em nhiều hơn hôm qua nhé". Anh  không nhắn lại, nhưng mỗi lần kiểm tra máy anh tôi đều thấy anh cẩn thận  lưu lại từng tin của tôi. Khi tôi nhắn đến tin thứ 999 anh đã nhắn lại  cho tôi, lần đầu tiên anh nhắn lại "Ngày mai sẽ là tin nhắn thứ 1000,  anh sẽ ..."


    Tin nhắn có 3 dấu chấm  lửng, 1 câu hỏi bỏ ngỏ. Nhưng tôi vẫn vui, tôi vẫn biết anh chẳng hề  lạnh lùng như vẻ bên ngoài của anh, tôi vẫn biết anh luôn trân trọng  những tin nhắn của tôi. Nhưng khi nhận được tin nhắn duy nhất của anh  trong suốt 1 thời gian yêu nhau, tôi hạnh phúc đến ngập tràn.


    Sáng  hôm sau tôi dậy rất sớm, cầm máy định nhắn tin cho anh.Nhưng tôi sợ anh  vẫn đang ngủ vì đêm qua anh làm việc rất muộn. Tin nhắn thứ 1000 phải  thật đặc biệt, tôi bước ra cửa với nụ cười rạng rỡ và ý suy nghĩ về tin  nhắn thứ 1000.


    " Anh yêu! Em hạnh phúc khi có anh, em biết anh sẽ chẳng bao giờ xa em đâu. Đừng bao giờ buông tay em nhé"


    Soạn xong tin nhắn thứ 1000, hồi hộp làm nốt thao tác gửi tin.


    ...K...e....t chiếc xe tải từ xa lao tới tôi, tôi đã ko thể gửi đc tin nhắn thứ 1000 cho anh.


    ...  Tôi vĩnh viên sẽ ko thấy ánh sáng nữa, tôi ko còn thấy gương mặt của  anh nữa. Tôi sẽ không thể nhắn tin cho anh vào mỗi sáng thức dậy nữa.  Tôi gần như tuyệt vọng và không thiết sống.Sẽ chẳng có ai dám yêu 1 cô  gái mù lòa cả, nếu có thì chắc chỉ có trong chuyện cổ tích mà thôi.


    Ngày  thứ nhất khi tôi ra viện trở về căn phòng quen thuộc. Tôi nhận đc 1 SMS  của ai đó, tôi khóc vì bất lực ko thể đọc đc. Thậm chí tôi ko bấm nổi  số máy của anh. Nhưng tôi cũng ko muốn nhờ ai khác đọc hay làm hộ.


    Ngày thứ 2 khi chiếc đồng hồ báo thức vang lên cũng là tiếng chuông điện thoại báo có SMS mới.


    Ngày  thứ 3,thứ 4... và ngày nào cũng như ngày nào. Khi tôi thức dậy đều nhận  đc 1 SMS mà tôi chẳng hề đọc được. Tôi cười chua chát...


    1  tháng sau khi rời bệnh viện, tôi bắt đầu ý thức được và có suy nghĩ  tích cực hơn. Anh rể tôi đã giúp tôi có 1 việc làm phù hợp với đôi mắt  ko còn thấy gì nữa.Tôi quen dần với những lời nói thương hại và những  ánh mắt tò mò mỗi khi ra đường phố. Công việc rất tốt và mọi người trong  công ty đều rất hòa nhã và quý mến tôi. Chỉ có ở công ty tôi mới ko có  cảm giác cô đơn và nhớ.


    Nhưng mỗi  lần bước chân vào nhà, tôi đều đau thắt lòng vì nhớ anh, vì cô đơn...  Anh không đến thăm tôi lấy 1 lần, không gọi điện hỏi thăm. Cuối cùng anh  cũng vẫn chỉ là 1 gã vô tình. Nhưng sao tôi có thể trách anh được, anh  có quyền nghĩ về hạnh phúc cho bản thân chứ. Sao có thể yêu 1 cô gái mù  lòa, cứ nghĩ đến đó lòng tôi cảm thấy trống trải và òa khóc.


    Gần 3 năm sau...


    Vẫn  vậy, mỗi sáng tôi đều nhận được SMS mà vĩnh viễn tôi không biết nội  dung. Có những hôm trời mưa rất to tôi rất ít khi chuẩn bị áo mưa, nhưng  không hiểu người lạ mặt nào gửi bác bảo vệ công ty cho tôi 1 cái ô, 1  cái áo khoác cho tôi. Những chuyến xe buyt từ cơ quan về nhà, mỗi lần  xuống xe đều có 1 bàn tay của ai đó đỡ tôi...Tôi nghĩ đó là bác thu vé  xe buýt, tôi cảm ơn nhưng ko nghe thấy tiếng đáp lại.


    Hôm  đó trên chuyến xe buyt từ công ty về nhà. Tôi bước xuống xe ngõ,vẫn bàn  tay mọi ngày đỡ lấy tôi. Bất giác đỏ mặt, mặc dù tôi không nhìn thấy  gì. Nhưng tôi biết đó là bàn tay của 1 người con trai. Cảm ơn anh và  bước về nhà. Đi được 5 bước chân, tôi giật bắn mình khi cái cảm giác  quen thuộc khi xưa xuất hiện. Anh ôm lấy tôi từ sau lưng thì thầm nói...


    - Làm vợ anh em nhé!


    Không  thể nhầm lẫn được, bàn tay này, hơi ấm này, giọng nói này không ai khác  ngoài anh. Tôi òa khóc như 1 đứa trẻ con, tại sao bao năm tôi cố gắng  quên anh, cố gắng áp đặt những suy nghĩ xấu xa về anh. Giờ anh lại quay  lại????


    - Hôm nay là tin nhắn thứ  1000 anh gửi cho em. Em còn nhớ khi em nhắn tin nhắn thứ 999 anh hứa sẽ  nói gì với em không? Đó là lời cầu hôn. Làm vợ anh em nhé!


    Giờ  thi tôi đã biết, SMS mỗi sáng tôi nhận được trong suốt 3 năm qua là ai?  người con trai luôn đỡ tôi và dõi mắt nhìn theo tôi cho đến khi tôi mất  hút vào nhà là ai. Những ngày mưa ai là người đem ô và áo khoác?.... Là  anh.


    Anh không vô tình, anh không  lạnh lùng. Anh vẫn luôn lo lắng và luôn đi bên tôi. Anh chưa bao giờ bỏ  rơi tôi mặc dù tin nhắn thứ 1000 chưa kịp gửi. Anh vẫn luôn nắm tay tôi.  Nhưng sao tôi thấy tự ti thế này.


    Sau  hôm đó tôi suy nghĩ nhiều hơn về lời câu hôn của anh. Tôi bắt đầu tò mò  về những tin nhắn mỗi sáng của anh. Tôi nhờ mẹ đọc cho tôi tin nhắn gần  nhất, tin nhắn thứ 1000


    " Em yêu!  đây là tin nhắn thứ 1000, là 1000 yêu thương, 1000 nỗi nhớ. Mai anh sẽ  cầu hôn em, hãy chấp nhận anh nhé. Em đừng lo lắng hay suy nghĩ gì cả.  Em ko thể nhìn đc gương mặt anh. Nhưng em còn có bàn tay, em sẽ nhận ra  anh. Em ko thể nhắn tin cho anh vào mỗi sáng sớm, nhưng em có thể hôn  tạm biệt anh trước khi đi làm. Và anh tin anh có thể làm được nhiều hơn  thế nữa... Anh hứa đấy, lời hứa của 1 thằng đàn ông"



    Radio liên quan:

    Ý kiến bạn đọc [0]:

Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi

To Top Page Up Page Down To Bottom Auto Scroll Stop Scroll