CHIẾM ĐOẠT
Kỳ 1
- Đừng nhìn em như thế.
Tiếng quát to của Thúy làm Bội giật mình và bừng tỉnh, Bội đỏ mặt vì
xấu hổ và vội vàng quay mặt đi, còn Thúy thì vội vàng chạy vào bãi dâu
thay bộ quần áo ướt sũng đang dính sát vào người...
....
Đội dân công bán chuyên của Bội và Thúy có chừng trên chục người, do
đặc thù công việc là vét lòng mương máng đắp vá lại những đoạn bờ kênh
mương của hệ thống nông giang ở địa phương bị hư hỏng, công việc như
thế nên không thể làm vào những mùa mưa lạnh được mà phải làm vào
những tháng hè nắng ấm. Với hơn chục con người, đa số là thanh niên
trên dưới 20 tuổi, phần đông là một số học sinh đang học cấp ba, nghỉ
hè đi làm thay cho bố mẹ hoặc anh chị ở nhà làm những công việc khác.
Với cơ cấu như thế nên đội dân công bán chuyên của Bội và Thúy lúc nào
cũng vui nhộn, làm ở khu nào là khu vực đó rộn rã tiếng cười nói.
Thúy, một cô gái vừa bước vào tuổi 17, xuất thân từ một gia đình có bố
là liệt sỹ, mẹ Thúy ở vậy nuôi Thúy, nhà chỉ có 2 mẹ con đàn bà, cuộc
sống tuy không vất vả như nhà khác nhưng cũng không lấy gì làm no đủ.
Thúy thừa hưởng sự xinh đẹp của mẹ và sự cao to của bố, nên mới 17
tuổi nhưng Thúy đã khá hoàn chỉnh về thể chất, Thúy lớn phổng phao, da
trắng ngần, đặc biệt mái tóc dài óng mượt nên nhìn Thúy ai cũng thích.
Nhất là mấy chị, mấy bà nhìn Thúy cứ tấm tắc khen "gớm, bà Mụ khéo
nặn nên con bé xinh quá". Như không muốn phí hoài tác phẩm ưng ý
của mình, "bà Mụ" nặn ra Thúy đã thổi vào đó một tính tình đoan trang,
Thúy dễ gần hòa đồng với mọi người, nhưng không xô bồ dễ dãi, nhỏ nhẹ
duyên dáng trong ăn nói nhưng không kiêu kỳ. Khi còn đi học Thúy rất
thông minh, học giỏi gần như tất cả các môn, thầy cô bạn bè ai cũng quý
mến, nhưng học hết cấp 2 Thúy nghỉ ở nhà làm giúp mẹ không chịu thi
chuyển cấp lên cấp 3 làm bạn bè ai cũng tiếc cho Thúy. Ở quê tôi người
con gái như Thúy có thể nói là hoàn hảo, là đối tượng để bao chàng trai
làng phải thầm yêu trộm nhớ.
Khác với Thúy, gia dình Bội không neo đơn như thế, Bội sống trong một
gia đình "tứ đại đồng đường" với gần 20 con người 4 thế hệ cùng chung
sống, ông nội Bội là một thầy đồ có tiếng trong vùng, vì là thầy đồ nên
ông răn dạy con cháu rất khuôn phép, trên ban thờ nhà Bội ngoài bài vị tổ
cố tiền nhân và các đồ thờ lỉnh kỉnh còn có một thứ mà ban thờ nhà khác
không có đó là chiếc roi mây, chiếc roi dài chừng 3 thước ta (0,9m) đen
óng, phía đầu to được bịt bạc như thể tăng thêm giá trị thẩm mỹ cũng như
tính nghiêm minh của gia phong, chiếc roi được đặt dọc trên một chiếc
kệ gỗ sơn mài bóng lộn và khảm xà cừ, toàn bộ roi và kệ được đặt ở nơi
thấp nhất của ban thờ. Nghe lời Bội kể chỉ khi nào mắc trọng tội thì ông
nội mới dùng chiếc roi này để trừng trị. Sống trong một gia đình khuôn
phép như thế nên Bội là một thanh niên ngoan, khi là thành viên của đội
dân công bán chuyên Bội đã bước vào tuổi 19, cái tuổi dễ làm con người
ta hư hỏng ở trong một làng quê sát Hà Nội có quá nhiều cái dẫn đến hư
hỏng. So với thanh niên cùng lứa Bội cao to lạ thường, nước da bánh
mật, hai cánh tay săn chắc căng cứng như hai cánh ná, ngực nở múi tráng
kiện, bắp đùi to như cây chuối hột, cả thân hình Bội nhìn lực lưỡng và
đẹp như một vận động viên thể hình. Cùng cảnh đàn ông với nhau, nhưng
nhìn Bội mà thương cho lũ trai gầy gò còi cọc chúng tôi. Bội có khuôn
mặt khá điển trai cộng thêm mái tóc xoăn tự nhiên nên nhìn khá lãng tử.
Tôi đã nghe cụm từ "gấm thêu hoa" nhiều lần, nhưng tôi thấy chuẩn nhất
là đem áp cụm từ đó vào Bội, Bội đã cao to đẹp trai lại có giọng hát trời
phú và tay đàn khá nghệ. Những lúc giải lao Bội thường hát những bài
nhạc vàng về tình yêu trái ngang, tuy hát chay không đàn (Bội khá kỹ tính
không bao giờ mang đàn đi làm vì sợ bẩn và hư đàn) nhưng nghe mê ly
lắm. Những đêm trăng sáng thanh niên chúng tôi thường tụ bạ quanh bờ
giếng làng nghe Bội đàn và hát nhạc vàng mà không muốn về.
Là đội dân công bán chuyên nên chúng tôi chỉ làm quanh quẩn quang
làng xã, chẳng được đi làm xa như các anh chị dân công chuyên nghiệp
bao giờ, công việc thì trường kỳ giống nhau : đào đất dưới lòng mương
máng vác lên đắp lên gia cố bờ để nước lưu thông tốt và giữ bờ không
bị lở. Là người có sức khẻo nhất đội nên Bội nhận chân cắt kéo. Xin nói
qua về công việc này một chút, đối với công việc đào đất ở những nơi có
nước, đầu tiên người ta tát cạn nước đi, sau đó vét hết bùn, sau khi lớp đất
sét và đất thịt trơ ra người ta lấy kéo (kéo cắt đất được làm bằng 2 cây sắt
cỡ 1,6cm uốn hình chữ U, có cán gỗ để cầm, dùng dây thép nhỏ nối 2 đầu
cây sắt lại) cắt đất thành từng tảng lớn, sau đó có một người bê lên đặt
lên vai những người vác lên trên bờ, trong công việc này thì công việc cắt
đất là nặng nhất sau đó là người bê đất lên vai người khác, do vậy chúng
tôi thường tả nỗi nặng nhọc của 2 người làm công việc này bằng câu tục
ngữ "thứ nhất thủ mai, thứ 2 vét máng". Vì là 2 công việc nặng nhọc nên
chỉ dùng cho đàn ông to khỏe, đàn bà và những người đàn ông còn lại thì
vác đất lên bờ. Nói chung thì tất cả công việc này đều vất vả, ngoài đàn
ông ra, nhừng người phụ nữ khi làm công việc này toàn là những người
có sức khỏe.
Chúng tôi thường bắt đầu công việc vào lúc 7h sáng tới 9h giải lao 30
phút và tới 11h là nghỉ, chiều bắt đầu từ 1h30 tới 3h nghỉ giải lao 30 phút
và nghỉ vào lúc 5h hoặc 5h30 tùy theo thời tiết từng ngày. Lúc giải lao là
lúc vui nhất, những lúc đó như một buổi họp báo, như một buổi trình diễn
năng khiếu, thôi thì đủ cả, khi thì nghe Bội hát, khi thì ai đó kể chuyện
tiếu lâm, khi thì một chị nói xấu mẹ chồng và gia đình nhà chồng, có khi
chỉ chuyện một con chó nhà ai đó bị đánh bả mà cũng hết 30 phút giải
lao. Nhưng với Bội một gã đàn ông lớn nhất hội và một lũ choai choai
đang học cấp 3 chúng tôi thì tâm điểm của những buổi giải lao đó là được
nhìn trộm khuôn mặt Thúy, bao giờ cũng thế nắng cũng như mưa Thúy
luôn bịt kín khuôn mặt mình bằng một chiếc khăn quàng to chỉ hở 2 khe
mắt, là người khéo tay Thúy tự khâu cho mình một chiếc túi đựng tóc,
khi vác đất Thúy bỏ tọt toàn bộ mái tóc của mình vào chiếc túi đó và cột
chặt chiếc túi trên đầu, nhìn khi đó trên đầu Thúy như đeo thêm một trái
bưởi gói sau mảnh vải màu lá mạ, tay chân cũng được bịt kín bằng những
chiếc bao tay bao chân tự khâu. Tới giờ giảo lao Thủy bỏ tất cả mấy thứ
đó ra, trừ chiếc túi đựng tóc, đây cũng là lúc chúng tôi thi nhau ngắm
trộm khuôn mặt Thúy, khuôn mặt Thúy trắng hồng, có phần chuyển sang
hơi ửng đỏ vì nóng, đôi mắt đen láy trong veo lúc nào cũng như đang
cười được tô điểm thêm 2 chiếc lá liễu đen đen ở phía trên, cái miệng tròn
nhỏ với cặp môi đỏ như trái nhót chín nằm dưới chiếc mũi dọc dừa với 2
cánh mũi nhỏ xinh, mỗi khi Thúy cười cứ phập phà phập phồng nhìn rất
duyên, tay chân Thúy trắng nuột nà như những khúc bạch ngọc được một
vị thần tiên điêu khắc tài hoa đẽo gọt nên... tất cả bọn đàn ông chúng tôi
miệng lẩm bẩm hát theo Bội, hoặc há mồm hóng chuyện của ai đó, nhưng
mắt thì vẫn thường xuyên nhìn trộm Thúy một khi thuân lợi và vội vàng
nhìn đi chỗ khác mỗi khi bị Thúy bắt gặp như những kẻ ăn vụng. Còn
Thúy khi ấy, có khi mơ màng nhìn xa xăm nghe Bội hát, hoặc hấp háy
đôi mắt nghe ai đó kể chuyện, và cười bung đôi môi để lộ hàm răng trắng
ngà đều tăm tắp mỗi khi có câu chuyện vui. Ngày hai buổi, cứ lặp đi lặp
lại cái điệp khúc 'làm, gải lao' nhưng không hề nhàm chán.
Cho đến khi, đội chúng đôi chuyển địa điểm làm mới, đó là một khúc
mương tiêu úng trước làng, khúc mương này nằm cạnh một bãi dâu to,
giữa bãi dâu có con mương khá lớn chảy qua, gọi là con mương chứ
thực ra gọi là con sông đào thì đúng hơn, vì nó rộng tới hơn chục mét,
độ sâu có chỗ từ bờ tới đáy hơn ba mét, khúc mương chúng tôi sửa chữa
là nhánh phụ của con mương này, vì là mương tiêu nước, chống úng cho
những khi ngập úng nên mương sâu, làm rất vất vả, bờ thì cao, đất luôn
ướt nhẹp, nên người lúc nào cũng bẩn như trâu đầm, đặc điểm công việc
khắc hẳn mọi khi nên chúng tôi cũng thay đổi thời gian làm việc, chúng
tôi làm bắt đầu từ 8h (có khi hơn) để nắng lên cho đỡ lạnh và mang cơm
theo ăn tại chỗ, nghỉ chút buổi trưa rồi làm tới chiều tối. Với cánh đàn
bà đây là sự bất tiện về sinh hoạt, bởi vì họ còn phụ thuộc công việc gia
đình, nhưng với bọn đàn ông chúng tôi thì lại lấy đó làm khoái mới lạ,
vì buổi trưa thêm được hơn 2 tiếng bù khú, hát hò, buôn chuyện và đặc
biệt hơn nữa là đi hái dâu chín ăn. Quê tôi vốn là một vùng quê trồng dâu
nuôi tằm dệt lụa, ngày ấy quê tôi trồng nhiều dâu lắm, và cũng chỉ trồng
một loại cây dâu truyền thống, chưa có loại dâu cao sản như bây giờ, loại
dâu lá nhỏ, trái nhỏ, nhưng rất sai trái và đặc biệt khi chín trái ngọt lịm,
ăn không biết chán. Suốt thời gian làm ở khu này trưa nào chúng tôi cũng
vào hái hàng nón đầy dâu chín đem ra cho bọn đàn bà ăn , còn chúng tôi
đã chén no trong bãi dâu rồi, mỗi khi trong bãi dâu chui ra nhìn chúng tôi
rất khôi hài, mồm đứa nào đứa nấy một chòm quanh miệng một màu tím
rịm như những con cún bông có cái miệng đen. Cái sự ăn dâu chín của
đàn bà cũng có hai cách ăn, tất tật trừ Thúy ra là ăn theo kiểu nhúm một
nhúm khoảng hơn chục trái dâu rồi vả một phát vào mồm một cho dâu
tọt vào rồi nhồm nhoàm nhai, nhưng Thúy thì nhỏ nhẻ kẹp từng trái một
miệng đủ lớn rồi từ từ nhẹ nhàng nhét trái dâu vào cũng nhè nhẹ nhai như
thế, người đẹp ăn trái dâu cũng đẹp và khác người. Trong lúc bọn đàn bà
ăn dâu do chúng tôi hái thì bọn đàn ông chúng tôi lao xuống vực gần đấy
bơi lội nô đùa thỏa thê.
Và chiều nào cũng thế, khi làm xong bọn đàn ông chúng tôi lại phải ngồi
trên bờ vực canh cho bọn đàn bà tắm xong mới được về, sở dĩ phải canh
cho họ là vì họ sợ ma dìm, vực này từ trước tới giờ có nhiều người chết
đuối lắm, dân quê tôi đồn đại rằng có ma nước dưới đó thường bắt trẻ
con và phụ nữ đẹp, cái lời đồn đại kia có hay không, nhưng chúng tôi cứ
phải thể hiện cái sự ga - lăng của thanh niên mới lớn, và cũng chính nó là
nguyên nhân dẫn tới câu chuyện "chiếm đoạt" mà tôi đang viết. Bọn đàn
bà quê tôi có cách tắm sông hồ lạ lắm, họ cứ mặc nguyên quần áo xuống
nước, sau khi nước sông hồ đã ôm trọn cơ thể họ vào lòng chỉ còn chừa
lại từ cổ trở lên là họ thoát y và tắm, khi xong họ mặc lại đồ (trừ nội y)
sau đó lên bờ tìm chỗ kín thay đồ khô. Lúc này cũng là lúc biết được ai
có cơ thể đẹp, cơ thể hoàn hảo và ngược lại, việc canh chừng cho bọn đàn
bà tắm thực ra cũng không cần nhiều người như thế đâu, nhưng sở dĩ tất
cả bọn đàn ông đều tình nguyện ở lại canh chừng cũng là vì ... Thúy, nếu
trên đời này có thần vệ nữ thật thì cơ thể cũng chỉ như Thúy là cùng. Từ
dưới vực bước lên, chiếc áo phim màu nâu non, chiếc quần phíp mỏng
dính sát vào người Thúy, mọi đương cong cơ thể Thủy hiện lên lồ lộ, cơ
thể đầy đặn tràn trề sức xuân thường ngày bị bộ quần áo rộng cố tình dấu
diếm nay có dịp phô diễn, đẹp quá, nữ tính quá, đến nỗi chúng tôi không
dám nhìn thẳng, trừ Bội ra. Những lúc ấy Bội nhìn Thúy đắm đuối, như
quên hết mọi người xung quanh, như một họa sỹ điêu khắc đang thẩm
định nghệ thuật một tác phẩm, chỉ đến khi
- Đừng nhìn em như thế.
Tiếng quát to của Thúy làm Bội giật mình và bừng tỉnh, Bội đỏ mặt vì
xấu hổ và vội vàng quay mặt đi, còn Thúy thì vội vàng chạy vào bãi dâu
thay bộ quần áo ướt sũng đang dính sát vào người...
Biết Bội có tình cảm với Thúy mọi người thường vun vào, khi có thời
cơ lại tạo điều kiện cho 2 người được ngồi riêng cùng nhau. Một hôm,
khoảng hơn 5h chiều, có thằng bạn học cùng lớp nhà ở thôn bên cạnh,
ngay sát mương chúng tôi làm, nó thông báo làng nó tát đầm, chỉ cỡ chập
tối là cạn, chúng mày có hôi cá thì sang đó mà hôi, cá nhiều lắm. Ai sống
ở nông thôn mà chưa đi hôi cá thì coi như chưa đủ tiêu chuẩn là thanh
thiếu niên nông thôn, đi hôi cá vui lắm, lại được cá mang về, nhiều khi
người đi hôi được các loại cá rô, diếc, cá quả nhiều hơn người chủ, vì
những loại cá này trốn dưới bùn giỏi lắm. Cả lũ háo hức nói với Bội (vì
Bội là đội trưởng mà) "anh vác đồ về cho chúng em luôn, chúng em đi
hôi cá đây", bọn đàn bà thấy vậy cũng lao theo bọn đàn ông chúng tôi, chỉ
còn lại Bội và Thúy. Chỉ còn 2 người Bội luống cuống tay chân không
biết làm gì, thấy thế Thúy nói với Bội
- Mình nghỉ luôn thôi anh
Trong lúc Bội thu dọn dụng cụ thì Thúy cởi khăn quàng, tháo bao tay
chân, Bội vừa thu dọn đồ nhưng mắt vẫn liết nhìn Thúy.
- Nhanh đi anh, ra ngồi bờ vực chờ em tắm. Thúy nói
Bội không trả lời, lùi lũi vác đồ ra bờ vực ngồi chờ, Thúy xuống tắm như
mọi ngày, tắm xong Thúy cắp chiếc nón có đựng đồ sạch mang theo đi
vào bãi dâu ven vực, Bội nhìn dán vào cơ thể Thúy với bộ đồ sũng nước
vẫn những đường cong quen thuộc mọi ngày, nhưng sao hôm nay như
rõ hơn, như đẹp hơn, tim Bội như ngừng đập. Chiều muộn, Thúy không
dám vào sâu trong bãi dâu mà chỉ vào hàng dâu thứ hai đứng thay đồ,
xoay lưng lại phía Bội, Thúy cởi áo, lấy áo vừa cởi quấn qua loa quanh
hông rồi cúi người kéo quần xuống, cẩn thận vo tròn chiếc quần vừa cởi
để gọn một chỗ, với tay lấy chiếc khăn quàng tỷ mẩn lau người.
Phía sau Thúy, Bội ngẹt thở khi nhìn tấm lưng trần nuột nà của Thúy với
hai đường cong đối xứng nơi hông, trong khi lau Thúy vô tình làm chiếc
áo quấn quanh hông tuột xuống, trước mắt Bội bây giờ là một cơ thế ngọc
ngà trần truồng, cơ bắp Bội căng cứng..., vùng đứng lên Bội tiến về phía
sau Thúy, xung quanh vắng ngắt như đồng lõa cùng Bội. Chưa kịp quấn
lại chiếc áo vừa tuột bất giác Thúy thấy một vòng tay ôm mình từ phía
sau, không quay lại Thúy vẫn biết đó là Bội, Thúy ú ớ
- Anh... Bội ... Bội... đừng ... ừng...
Như có vật gì chẹn ngang cổ họng, Bội không cất nổi lời nào chỉ
- Ư... ư...
Thúy mền người khụy xuống luống đậu xanh mơn mởn dưới chân.... một
cơn gió mồ côi từ đâu ào đến, bãi dâu gợn sóng cùng rì rào một âm thanh
mà chỉ chúng mới hiểu, những chiếc là dâu non trước mặt Thúy thẹn
thùng nép chặt vào những chiếc cành khẳng khiu, một chú châu chấu voi
giật mình vỗ cánh bay phành phạch, vài con dế mèn cất tiếng ri ri re re
khiêu khích nhau thách đấu, bầu trời đỏ rực một màu hòang hôn.




Ý kiến bạn đọc [0]: