Chúc các bạn một ngày vui vẻ và hạnh phúc.

    Em sẽ yêu một người



    Con đường về nhà có người cố ý kéo dài thêm, rong ruổi cùng nhau qua bao nhiêu con phố. Những hàng cây xì xào lời của gió, những bức tường năm tháng hóa rêu phong…

    Em không muốn người em yêu là Hoàng tử, bởi em nào đâu phải công chúa ngủ trong rừng.

    Em không muốn người em yêu là thiên thần, bởi chỗ ở của thiên thần nào phải nơi trần gian em sống.

    Những điều em mong chỉ giản đơn, thân thuộc thế này thôi…

    “Một bờ vai vừa đủ để gục đầu


    Một ánh mắt hiểu điều em không nói


    Một giọng trầm không bao giờ khiến tim em đau nhói


    Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng em


    Một người bình thường biết tôn trọng em


    Và cũng đáng để cho em tôn trọng


    Không cần nói nhiều để khiến em hy vọng


    Chỉ cần làm vừa đủ để em tin…”

    Mỗi buổi sáng thức dậy, mở điện thoại ra thấy tin nhắn “ngày mới tốt lành” của ai kia, rồi chợt thấy cả ban mai tinh khôi tràn vào cửa sổ. Ngày mới sẽ yên vui!

    Con đường về nhà có người cố ý kéo dài thêm, rong ruổi cùng nhau qua bao nhiêu con phố. Những hàng cây xì xào lời của gió, những bức tường năm tháng hóa rêu phong…



    Những ngày trời trở nắng như thiêu, luôn có một bờ vai ướt đẫm mồ hôi để em trốn nắng. Những ngày gió kéo mưa qua, luôn có một người đợi ở cuối hành lang rồi bung ô che cho em về tận ngõ. Rồi những ngày đông trở gió, luôn có một người nhắc: “Nhớ mặc ấm, nghe em”.

    Có những ngày em bỗng thấy lòng mình tái tê, bởi những xô bồ, những bon chen của cuộc sống quá chừng tấp nập. Bàn tay đưa ra có một bàn tay nắm lấy, và giữa hai bàn tay ấy là an yên khó đặt thành tên.

    Rồi những khi mỏi mệt chắt đọng thành nước mắt quanh mi, luôn có một bờ vai cho em tựa vào mà khóc, một bàn tay vuốt nhẹ nhàng lên mái tóc: “Sẽ qua nhanh thôi”

    Những chiều tựa vào vai nhau trong góc công viên nhìn thời gian trôi, thấy cuộc sống qua đi thêm nhiều phần yên ả.

    Những buổi cùng nhau hít hà hương cà phê ngọt đắng, từ một cái ban công đơn sơ, thấy yêu thương như đã thành thói quen, thành hơi thở, từ lâu lắm rồi…

    Ta vốn không có thói quen đặt tên cho những yêu thương


    Bởi những điều trôi qua quá chừng giản dị


    Nước mắt, niềm vui mình trao nhau không ngẫm nghĩ


    Ta có thực lòng yêu?


    Có những điều tận đáy lòng thực quá đơn sơ


    Cuộc đời chảy trôi khiến ta vô tình buông hờ hững


    Bao lần lạc nhau, quẩn quanh hai từ “được”, “mất”


    Đọng lại trong nhau là những thân yêu rất thật, không một chút màu mè…

    Cô gái nào cũng mang trong mình giấc mơ kiếm tìm một Hoàng tử, nhưng lại vô tình quên mất, Hoàng tử chỉ có trong truyện cổ tích mà thôi… Em sẽ không bao giờ cố tìm một người hoàn hảo để yêu, mà sẽ học cách yêu một người theo cách hoàn hảo nhất em có thể!


    Radio liên quan:

    Ý kiến bạn đọc [0]:

Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi

To Top Page Up Page Down To Bottom Auto Scroll Stop Scroll