Chúc các bạn một ngày vui vẻ và hạnh phúc.

    Những Mối Tình Trong Trại Cai Nghiện [FULL] - Part XIX - HẾT


    Con nhỏ khẽ ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt đầy lo lắng:

    - Sao anh không kêu ba mẹ đưa anh qua nước ngoài sống, có phải hơn không?

    Tôi thở dài. Tôi đâu dính vô nghiện ngập, gia đình cũng tạm gọi là khá giả, hơn nữa chỉ có duy nhất một mình tôi. Ba mẹ tôi đã lớn tuổi, họ đâu có muốn bỏ cả gia đình, họ hàng, tất cả những mối quan hệ tại Việt Nam để bắt đầu một cuộc sống mới mà chính họ cũng không biết là sẽ hạnh phúc hay đau khổ. Tôi kêu con nhỏ:

    - Gia đình anh khác, Thư à. Ba mẹ anh lớn tuổi rồi, anh sao có thể để ông bả ở lại một mình cho được.

    Con nhỏ khẽ mím chặt môi. Ánh mặt nhỏ suy tư một hồi, rồi trở thành quả quyết khi nhỏ ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vô tôi:

    - Bữa nay, em muốn làm nốt việc Mỹ Anh nhờ em.

    Tôi nghe những lời nhỏ nói mà cảm thấy hơi choáng váng. Không phải nhỏ từng nói với tôi là nhỏ Mỹ Anh chỉ đi du học, có lẽ một năm sẽ về tới một lần? Tôi chưa hỏi địa chỉ của nhỏ, nhỏ cũng chưa biết nhà tôi nhưng kiếm ra nó từ đám quản lý học viên đâu có khó. Chính cái suy nghĩ này đã làm tôi tỉnh táo và bình tĩnh hơn trong cả mấy ngày qua. Nhưng sao giờ lại có thêm chuyện gì khác nữa đây?

    Nhỏ Thư bước vô phòng nữ loay hoay làm gì đó một lúc, bỏ tôi với mớ suy nghĩ rối tung. Một lát sau, nhỏ bước lại, trên tay cầm hai mẩu giấy nhỏ, giống như một tờ giấy nguyên được xé làm đôi. Nhỏ chìa trước mặt tôi một mảnh, kêu:

    - Anh đọc cái này trước đi.

    Cánh tay tôi run bắn, đỡ lấy mảnh giấy từ tay nhỏ. Tôi mở ra, đập vô mắt tôi là những dòng chữ viết vội vàng:

    "Chị nhớ nhắc ảnh thay ga gối nửa tháng một lần. Ảnh làm biếng lắm, nếu không chịu đem đi giặt, chị chịu khó giặt dùm ảnh luôn nha.

    Chị kêu ảnh ăn cay ít thôi, hại dạ dày lắm đó. Ảnh ăn một bữa cơm tốn quá trời ớt, chị phải ép ảnh bỏ dần đi.

    Còn nữa, chị đưa cho ảnh và anh Ngọc mỗi ngày một bao thuốc lá thôi. 2 ảnh hút thuốc nhiều, không có tốt.

    Bữa tối, chị nhớ nhắc ảnh không uống nước đá, sáng ra lại bị ho. Em nhắc hoài không được

    ..."

    Mảnh giấy còn tới hơn phân nửa, nhưng tôi đọc tiếp không có nổi. Trong từng dòng chữ như hiện ra ánh mắt, nụ cười, hơi ấm của con nhỏ tôi yêu thương nhất trên đời. Nhỏ Thư nắm lại mảnh giấy trên tay tôi, dịu dàng:

    - Đó là thơ Mỹ Anh gửi cho em. Còn đây là của anh.

    Nhỏ đưa nốt miếng giấy còn lại cho tôi. Miếng giấy nhỏ xíu, chữ kín hai mặt giấy, tôi cầm mà sao nghe trên tay nặng trĩu. Bên tai, nhỏ Thư lại nhẹ nhàng:

    - Anh đem vô phòng đọc đi ha, ở đây không có tiện. Anh khóc chỗ đông người coi kì lắm.

    Tôi gật đầu, nắm tay con nhỏ khẽ xiết nhẹ, chậm chạp bước lên phòng. Tôi kéo tấm mền lên tới ngang mặt, run run mở mảnh giấy còn phảng phất mùi nước hoa quen thuộc. Những dòng chữ viết vội như đang nhảy múa trước mặt tôi:

    "Anh nè, anh không được giận em nha. Em chưa từng nói dối anh điều gì hết, nhưng lần này em không làm được vậy. Mấy lần về phép trước, không phải em đi chuyện gia đình mà là lo thủ tục. Em không định giấu anh, nhưng em sợ anh chịu đựng không có nổi. Anh khờ mà quậy dữ lắm, Long à.

    Em cũng không phải đi du học. Em dặn chị Thư nói với anh như vậy để anh sống trong đó được vui vẻ hơn thôi. Ba má em bắt em qua định cư hẳn, chắc quãng vài tháng sau ba mẹ em cũng sang theo. Em đã tính nói với anh ngay sau bữa về phép đầu tiên, nhưng em thấy anh thương em như vậy, em lại làm không nổi. Em sợ sau khi em đi, anh lại quậy phá nữa thì tội cho em và chị Thư nhiều lắm...

    Em xạo anh nhiều như vậy, anh có giận em không? Chắc không đâu ha, bởi em biết anh thương em nhiều dữ lắm. Em cũng vậy, Long à. Những ngày sống bên anh, em là đứa con gái hạnh phúc nhất trên đời. Em hi vọng cũng đã làm cho anh hạnh phúc..."

    Đôi mắt tôi nhòa đi. Thứ đau đớn tận sâu bên trong tâm hồn khiến trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. 1 năm ư, gặp lại ư, sống chung ư - sao tất cả những gì tôi hi vọng và tin tưởng đều vụt tan vỡ hệt như một cơn ác mộng. Tại sao con nhỏ lại giấu tôi điều đó? Sao con nhỏ không biết tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả, có thể chấp nhận mọi thứ để được ở gần bên nó?

    "Em không khi nào muốn phải xa anh cả. Nhưng em không thể bắt anh bỏ mặc gia đình chỉ vì em. Em tin anh sẽ làm như vậy, nhưng còn ba mẹ anh tính sao đây? Anh không được trách em điều đó nha Long..."

    Những dòng chữ run rẩy đi trong ánh mắt của tôi. Con nhỏ vẫn luôn như vậy, hi sinh và chấp nhận mọi thứ để đánh đổi cho tôi một cuộc sống tốt lành. Nhỏ cứ lặng lẽ đi bên cạnh tôi, lặng lẽ đem lại cho tôi hạnh phúc và bây giờ, nhỏ lại lặng lẽ rời xa tôi... Tôi nghe thứ cảm giác mất mát gặm nhấm từng miếng lớn trên từng thớ da thịt, từng mảnh tâm hồn. Đau đớn, trống rỗng và bất lực. Tôi ráng lau nước mắt, đọc nốt những gì còn lại trên mảnh giấy. Trên những dòng chữ cuối cùng, nét mực của nhỏ cũng nhòe đi:

    "Có một điều em không nói xạo anh đâu. Anh còn nhớ em đã nói bọn mình sẽ luôn ở bên nhau, đúng không anh? Anh vẫn ngồi ăn cơm em bưng tới, vẫn uống cafe em quậy, vẫn cười, vẫn vuốt má , vẫn hôn em, âu yếm em bất kể khi nào em nhắm mắt lại, anh à. Em bằng lòng như vậy. Em chỉ cần anh ngồi thật ngoan, thật khờ trong tâm trí em mãi mãi. Anh có làm được vậy không Long?"
    The end
    p/s:  Đây là lời giải đáp cho bạn nào hỏi bác Nhái và Mỹ Anh bây giờ như thế nào ( chắc cái này là viết cho Mỹ Anh chắc lun) ^^, cái này bác Nhái viết tâm sự bên CLB Xóm Lá, lôi qua cho bạn nào chưa biết đến. Bạn nào mún kiểm chứng thì vào nick bác Nhái sẽ thấy nha ^^


    Chỉ nghe một cú điện thoại, anh như trẻ ra 10 tuổi. Không phải trẻ lại ở nhan sắc mới đau. Trẻ lại trong tâm hồn, thấy mình hệt như thằng nhóc 18 tuổi ngày nào, dễ yêu, dễ tổn thương, dễ thấy cay cay mũi. Chẳng bù cho các thân xác đẹp trai nhưng tâm hồn lại sỏi đá, nhìn thấy gái giống như mèo thấy cá, ăn xong liếm mép đi uống cafe sữa đá lúc này. Em gọi cho anh làm gì? Hỏi thăm anh, quan tâm anh hay muốn làm khổ anh nữa đây em?

    Cái lý do cuối cùng anh tự nghĩ ra thôi. Nghĩ ra xong lại tự muốn lấy tay tát mình một cái. Nếu em muốn làm anh khổ, trên đời này mọi phụ nữ hẳn đều muốn giết anh, trừ má anh ra. Em gọi điện để em cảm thấy yên tâm một chút về anh, phải không em? Anh vẫn lông bông như thường lệ, ít quậy hơn trước và tán gái dẻo hơn, có vậy thôi. Nhưng ít ra em không cần phải bận tâm thêm nữa. Anh luôn nói anh ổn, dù sao thì trước giờ, những lời nói dối em phải nghe cũng quá nhiều.

    Em lại hỏi anh về lũ chó mèo. 10 năm rồi con thú nào cũng chết, trừ con thú đi bằng 2 chân tên gọi là người. Em lại gặng hỏi anh tên từng con vật anh nuôi, anh trả lời gọn lỏn: lâu rồi con chó nào anh cũng gọi là Ki, con mèo nào anh cũng gọi là Meo. Em cười nhưng anh chẳng thấy vui. Anh biết em đang nhớ về đám chó mèo năm cũ, anh đặt một tên và em đặt một tên. Mèo luôn là tên em, chó để phần anh.

    Em lại dặn anh đừng chơi bời nữa, lo làm ăn để rồi cưới vợ sinh con. Anh lại gật gù giống như mọi bữa. Anh cưới vợ thật liệu em có về không? Đừng về em nhé, anh không muốn người đàn bà duy nhất của mình bật khóc trong lúc anh vui. Không phải cô dâu đâu em nhé, đàn bà của anh chỉ có em thôi. Cũng chưa biết nữa, biết đâu lúc ấy em lại nở nụ cười. Vậy thì nước mắt vẫn rơi - anh sẽ là thằng đàn ông mít ướt.

    Anh chẳng hỏi gì về cuộc sống của em, em giận dỗi. Hỏi để làm gì, anh vẫn biết đấy thôi. Chỉ nghe giọng em, anh cũng nhận ra được hết rồi. Em có một gia đình hạnh phúc. Một thằng chồng hơi xấu hơn anh, nhưng xấu đẹp chả làm nên điều gì cả. Mai mốt già, anh và thằng chả cũng hệt như nhau. 70 tuổi còn ai ra đường được gái khen đẹp lão. Ít nhất thì khi bên nó, em có thể cười. Điều ấy nhan sắc của anh làm không có nổi.

    Em không kể cho anh về những đứa trẻ lai. Em vẫn sợ làm anh đau đớn. Em khờ thiệt, giờ ít nhất anh cũng đã là người lớn! Lớn về mọi thứ trừ một thứ vẫn như xưa. Cái dại dột trước em trong anh không bao giờ lớn nổi...

    Kết cục mỗi lần điện thoại, em khóc, anh cười. Vài lần trong 10 năm, lần nào cũng vậy. Em khóc vì anh hay vì điều gì đấy? Anh khỏe re, gái bám nhiều sao phải khóc làm chi? Hay em khóc vì chẳng khi nào mình gặp? Mỗi lần em về anh lại trốn đi xa. Anh chẳng bao giờ sợ điều gì cả, anh chỉ trốn em vì chính em thôi. Anh không muốn em trở thành thứ đàn bà tội lỗi. Dù là mắc lỗi với thằng Tây anh ghét nhất trên đời.

    Bố có 2 mạng xin visa sang bắn chết mày luôn, thề đấy



    Radio liên quan:

    Ý kiến bạn đọc [2]:

Thông báo

Đóng

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn nhấn vào đây để cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi

To Top Page Up Page Down To Bottom Auto Scroll Stop Scroll